Nhận định được nhau dồi, bây giờ thì yêu nhau thôi hiu hiu.
Các tỷ muội ôi đừng giục e nhớ, mỗi ngày e chỉ viết đc 1 đoạn thôi. Nhưng mà toàn đoạn dài mà, đều trên 4k chữ chứ có ít đâu 🤧🤧🤧 viết ngày nào up ngày đấy mà.
____________💗___________
Mấy ngày hôm nay đối với bản thân Lục Dịch chính là đã xảy ra 1 biến cố lớn khiến nội tâm hắn căn bản hoàn toàn bị thay đổi. Có phải là hắn đã biết rung động rồi không, tình cảm này là gì, là thích hay là yêu, nếu vậy thì tình yêu là gì, rung động là gì!?! Tất cả chẳng phải đều khiến con người ta đầu óc mơ hồ, trong lòng bứt rứt khó chịu, hơi thở nặng nề, trái tim đập sai nhịp hay sao!?.
Lục Dịch cơ bản chưa thể nhận định được rốt cuộc hắn đang đi đến đâu trong số những giai đoạn này. Liệu bây giờ mà nói là yêu thì có phải là đã quá vội vàng không, nhưng nếu nói mới chỉ là thích thì có hơi chưa đủ thành ý không!?!. Sao mà khó nghĩ quá vậy, chữ \”tình\” này thật khó mà nói ra. Lục Dịch ở trong phòng vò vò mái tóc.
Mấy ngày nay trôi qua hắn đều âm thầm ngắm nghía cô gái bé nhỏ thông qua lớp cửa kính ngăn phòng. Cô bé lúi húi chăm chỉ, cần mẫn làm việc hệt như 1 chú ong thợ ngoan ngoãn. Đôi khi chú ong nhỏ sẽ dừng lại, nhìn lên trần nhà thơ thẩn 1 hồi, sau đó lại tiếp tục cặm cụi với công việc.
Lục Dịch thực sự rất muốn tiến đến gần hơn với cô bé ấy 1 chút nữa, muốn được chạm vào mái tóc cô, muốn được nắm tay cô và muốn được ôm cô thêm lần nữa. Đơn giản vậy thôi nhưng sao lại khó khăn quá vậy. Chàng thanh niên gần 30 tuổi rồi mới lần đầu đối với nữ giới có chút phản ứng khác lạ như vậy nên chẳng biết bắt đầu từ đâu, thực hiện như thế nào. Không có ai hướng dẫn cũng chẳng biết tìm ai để hỏi.
Chẳng phải là trước đây khi còn đi học Lục Dịch không có bạn nữ nào để ý đến, thực tế là hắn có rất nhiều bạn gái để ý tới hắn, tỏ tình với hắn. Thế nhưng hắn chưa từng để ý đến ai nên khi người ta tỏ tình với hắn thì hắn chẳng buồn liếc mắt đến 1 cái. Đến bây giờ lại có chút tiếc nuối, \”Biết trước sẽ có lúc dùng đến như này thì trước đây không bỏ đi nhanh như vậy mà nán lại 1 chút nghe xem họ sẽ nói gì thì có phải tốt rồi không\”. Lục Dịch thở dài thườn thượt, ảo não vô cùng. Hình ảnh 1 Lục cao lãnh hoàn toàn biến mất, thay vào đó hiện giờ xuất hiện 1 Lục não nề.
Đó là tâm trạng của Lục Dịch, còn đối với Kim Hạ thì cô cũng chẳng khá hơn tẹo nào. Trong lòng cũng bứt dứt không yên, rõ ràng là cô đã rung động rồi thế nhưng bây giờ phải làm sao.
Ngửa cổ nhìn lên trần nhà, Kim Hạ nghĩ, cứ cho là cô đã thích Lục Dịch đi, vậy thích rồi thì làm được gì, hay bây giờ đi tỏ tình. Ấy, không được, con gái ai lại đi tỏ tình trước. Mà có kể Kim Hạ có gan tỏ tình trước với Lục Dịch thì liệu Lục Dịch có đồng ý không, nhỡ đâu không may cho cô chính là Lục Dịch sẽ từ chối cô thì sao. Lục Dịch đó hình như còn chẳng thích con gái, mình tỏ tình không thành thì không phải sẽ mất mặt lắm sao. Lúc đó biết chui vào đâu để giấu cái mặt này đi được chứ. Nếu là trước đây không làm cùng 1 chỗ còn đỡ, nay đang chung 1 phòng không biết đến bao giờ mới kết thúc, ngày ngày gặp mặt, mà tỏ tình không thành thì coi như xong đời luôn rồi.
Vậy nên, cuối cùng Kim Hạ đi đến kết luận, cứ giữ nguyên tình trạng như thế này đi đã, nếu sau khi kết thúc vụ án, cô trở lại C11 như cũ mà vẫn giữ được tình cảm như này thì lúc đó sẽ lên kế hoạch tỏ tình với hắn.
Nghĩ thông suốt rồi, Kim Hạ gật gật đầu quay trở lại với công việc. Phải cố hoàn thành thật nhanh vụ án này để mau chóng thổ lộ tình cảm của mình với Lục Dịch. Được thì tốt mà không được sẽ đỡ mất mặt.
Len lén nhìn trộm Lục Dịch làm việc thông qua tấm cửa kính. Kim Hạ thầm cảm thán, tên này thật là đẹp, mắt đẹp, mày đẹp, mũi đẹp, miệng cũng đẹp. Ài, miệng đẹp, bất giác Kim Hạ nhớ đến giấc mơ hôm đó, đưa ngón tay lên môi mình khe khẽ chạm, trời ơi xấu hổ quá đi.