Xin lỗi mọi người hôm nay up muộn quá!
Thế là hôm qua dưới trời mưa tầm tã đôi trẻ đã cảm nắng nhau rồi 🤣🤣🤣 Tiểu Lam nhà tôi đang bắt đầu làm thuyền trưởng đây này. Mà nữa, tôi nói các cô nghe cái bọn đàn ông con trai nhé, mà đã để ý con gái nhà người ta là hay trêu tròng chọc ghẹo gây sự chú ý lắm nhé. Anh nhà tôi cũng chả ngoại lệ đâu.
___________💗___________
Trong giấc mơ đêm nay Kim Hạ thấy bản thân mình đang ngồi cùng người đàn ông ấy, người vẫn thường hay gặp trong mơ. Hai người ngồi bên bờ 1 con sông, hắn đưa cho cô hai chiếc đèn hoa đăng. Thì ra là đi thả đèn hoa đăng ư. Kim Hạ đón lấy rồi thả hai chiếc đèn xuống nước, còn ước cả hai lần. Trên mặt sông, ánh sáng của những chiếc đèn hoa đăng được nhân lên gấp bội, những bông hoa với nhiều màu sắc khác nhau tỏa sáng mang theo rất nhiều những điều ước đang nhè nhẹ trôi. Một cảm giác bình yên đến lạ, Kim Hạ ngước mắt lên nhìn, phát hiện ra người bên cạnh cô chính là hắn, Lục Dịch. Thấy hắn, cô bỗng vui vẻ lạ thường, miệng khẽ mỉm cười. Cô nhìn hắn, hắn nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, nhìn sâu vào đáy mắt của đối phương đang phản chiếu hình ảnh chính bản thân mình, cùng với những ánh sáng lung linh từ đèn hoa đăng hắt lên, đẹp long lanh. Sát gần bên nhau, cảm thấy từng hơi thở của nhau, nghe thấy từng nhịp đập trái tim của nhau và thế là hai đôi môi khẽ chạm vào nhau. Một nụ hôn được sinh ra giữa hai người, dưới bầu trời đêm, dưới những ánh sao, bên cạnh dòng sông, với những bông hoa đăng. Nó thật nhẹ nhàng, ướt át, mát lạnh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Kim Hạ thấy mình không hề đắp chăn, thế nhưng lại không hề cảm thấy lạnh, không những thế chiếc áo vest vẫn nằm trong vòng tay cô. Kim Hạ ngẩn ngơ, nghĩ xem đêm qua mình đã đi ngủ kiểu gì. Cô chỉ nhớ hôm qua không hiểu sao cô lại cảm giác chiếc áo này có mùi hương gì đó rất quen thuộc khiến cô muốn ôm chiếc áo này đi ngủ. Rồi cô mơ, trong mơ cô thấy gì…?? Gì nhỉ…? Trời ơi! Ký ức ùa về, tất cả những hình ảnh đó hiện lên trước mắt Kim Hạ 1 cách sống động, chân thực, rõ ràng không thiếu 1 chi tiết nào cả. Không nhịn được miệng bất giác mỉm cười. Vì sao lại cười, cô đang cảm thấy thích thú ư? Bổn cô nương cuối cùng cũng đã biết hôn, hôn lần đầu tiên, mà lại hôn trong mơ. Kim Hạ tự thấy bản thân thật xấu hổ ngại ngùng liền lấy chiếc áo trùm kín mặt, nhắm tịt mắt, không dám nghĩ tiếp. Được 1 lúc, mặt Kim Hạ trở nên nóng bừng, không khí trong phòng sao tự nhiên ngột ngạt quá, khó thở quá…. Sao căn phòng lại tối thế này, ngột ngạt thế này!?!? A,….thì ra là cô đang trùm kín chiếc áo vest lên mặt. Ngồi bật dậy, hai tay vỗ vỗ vào mặt cho tỉnh táo, thế nhưng miệng vẫn đang cười.
Kim Hạ nhìn chiếc áo vẻ mặt đầy tiếc nuối. Phải mang mày đi giặt trả Lục Diêm vương rồi.
———
Đã lâu lắm rồi Lục Dịch mới có 1 giấc ngủ ngon như vậy. Cả đêm cũng không mơ mộng gì cả, 1 giấc ngủ sâu, khoan khoái lạ thường. Một cảm giác bình yên, nhẹ nhõm. Lục Dịch tự hỏi điều gì đã khiến hắn trở nên như vậy. Hai hàng lông mày vô thức mà thả lỏng, khóe miệng nở ra 1 nụ cười. Hắn đứng dậy đi đến chỗ chiếc áo sơ mi trắng đang vắt trên thành ghế, cầm nó lên, ngắm nghía. Bất giác ngón tay trỏ khẽ chạm vào vùng nước mắt ấy, nhẹ nhàng thật nhẹ nhàng di đi di lại. Nhẹ đến nỗi như sợ rằng chỉ cần thêm 1 chút lực nữa thôi thì vùng nước mắt ấy sẽ tan biến. Lục Dịch cả người thẫn thờ, tâm trí mơ hồ nhớ về khoảnh khắc hôm qua ấy. Có thứ gì đó từng là của nhau nay đã tìm thấy nhau rồi. Lúc ấy, những giọt nước mắt của Kim Hạ thấm ướt áo hắn, chạm vào da thịt cảm giác lành lạnh rồi trực tiếp mang đến tim 1 dòng điện.
Lục Dịch cứ ngẩn ngơ như vậy mãi sau rồi mới tỉnh táo trở lại, đặt chiếc áo về chỗ cũ, miệng lẩm bẩm.
– \”Để thêm đêm nay xem sao\”. Và thế là chiếc áo lại được trở về vị trí cũ.
———