[Bhtt- Edit] Xuyên Thành Tra A Sau Ảnh Hậu Chỉ Nghĩ Sủng Thê ( Cover Lichaeng) – Chương 27: Cứ nhìn mãi, nhìn cả đời – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bhtt- Edit] Xuyên Thành Tra A Sau Ảnh Hậu Chỉ Nghĩ Sủng Thê ( Cover Lichaeng) - Chương 27: Cứ nhìn mãi, nhìn cả đời

\”Lại trộm nhìn chị!\” Lạp Lệ Sa nói, giọng hơi khô.

\”Đâu có!\” Phác Thái Anh thấy cô tỉnh lại, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống, \”Em đường đường chính chính nhìn đó chứ!\”

Cảm giác an tâm khi vừa mở mắt đã thấy Phác Thái Anh quen thuộc khiến Lạp Lệ Sa cảm thấy dễ chịu, \”Sao em khóc vậy?\”

Cô theo bản năng giơ tay kia lên, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt còn đọng trên hàng mi dài của Phác Thái Anh.

\”Còn không phải tại—\” Phác Thái Anh vừa nói vừa nhúc nhích người theo tay Lạp Lệ Sa, đột nhiên kêu \”á\” lên, cổ nàng truyền đến cảm giác đau nhói.

\”Sao thế?\” Lạp Lệ Sa không hiểu chuyện gì.

Phác Thái Anh đứng dậy rồi lại \”ôi\” một tiếng, đầu gối phải bất giác khuỵu xuống, người cũng theo đó mà khom lại, nàng đành phải chậm rãi, lóng ngóng duỗi duỗi chân.

\”Em ngốc à, ngồi đơ một chỗ đến tê chân à!\” Lúc này Lạp Lệ Sa mới hiểu ra là do nàng ngồi lâu không động đậy.

Cô nghiêng người, đối diện với Phác Thái Anh vẫn còn đang cúi đầu lóng ngóng duỗi chân, cô gái này thật thú vị.

Bây giờ, sự bồn chồn và cuồng nhiệt trong người Lạp Lệ Sa đã tan biến hết, khung cảnh sinh hoạt đời thường ấm áp và chân thực này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm.

Cô nhận thấy ánh nắng chiếu vào phòng ngủ đã tắt, chắc là đã quá trưa, tính ra cô đã hôn mê hai ba tiếng đồng hồ.

\”Còn không phải tại chị Sa sao—\” Phác Thái Anh duỗi thẳng chân, rồi lại cử động cổ, sau đó nàng phát hiện vai và eo cũng âm ỉ đau, nàng lười để ý nữa, nếu không thì cứ như thể sợ Lạp Lệ Sa không biết mình đã ở bên cạnh cô, thật là giả tạo.

\”Em nói chị à?\” Lạp Lệ Sa cười, cô thấy trên bàn có một cốc nước, liền cố gắng ngồi dậy vươn tay lấy, nhưng vẫn thiếu một chút.

Phác Thái Anh nhìn dáng vẻ cố với cốc nước nhưng không chịu nhích người của cô, không nhịn được bật cười, vội vàng cúi người cầm lên đưa cho cô.

Lạp Lệ Sa vươn tay đón lấy, tay hai người vô tình chạm vào nhau.

Khác với ôm ấp và hôn nồng nhiệt, cái chạm này giống như bị bất ngờ, tê ngứa chợt ập đến, xao động vừa mới nhen nhóm đã nhanh chóng tan biến khi đối phương buông tay, khiến người ta vô cớ sinh ra một trận hụt hẫng.

\”Khát quá!\” Lạp Lệ Sa mượn lời nói che đi sự hoảng loạn đột ngột trong lòng.

Cô không ngờ rằng, đã từng thân mật, ôm ấp, mà vẫn còn xao xuyến vì cái chạm tay vô tình.

\”Ngon vậy sao?\” Phác Thái Anh nhìn cô đã hồi phục tinh thần, nỗi lo lắng và tự trách trong lòng cũng tan theo.

\”Khát quá mà.\” Lạp Lệ Sa vừa nói vừa định đặt cốc nước trở lại bàn.

\”Để em.\” Phác Thái Anh đón lấy.

Lúc nàng định rút cốc nước đi, Lạp Lệ Sa như có ma xui quỷ khiến kéo kéo rồi mới buông tay.

\”Sao thế?\” Phác Thái Anh nhận thấy sự khác thường của cô.

\”Không có gì.\” Lạp Lệ Sa lại cười.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.