Chương 72: Ta xấu, ta xấu được chưa!
Vào khoảnh khắc ấy, trời tối đen, mây xám xịt, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ tí tách tí tách, không tính là ồn.
Dương Đà tiểu yêu có diện mạo bình thường lại chợt thấy cõi lòng giá lạnh, mảnh hoang vu cằn cỗi dưới đáy lòng như thể bị hàng ngàn hạng vạn đồng loại gào thét điên cuồng, chạy băng băng qua.
Thân là một xã súc từng xem qua rất nhiều bộ tiểu thuyết tổng tài bá đạo, mộng tưởng lớn nhất của cuộc đời Diệc Thu chính là có thể gặp được một vị tổng tài bá đạo, mỗi ngày cho nàng một tờ chi phiếu, sau đó nói với nàng một câu: \”Nữ nhân, ta không quan tâm ngươi sẽ dùng cách gì, trước khi trời tối ta muốn ngươi phải xài hết số tiền này.\”
Chỉ nghĩ đến loại chuyện tốt ấy cũng đủ khiến người ta bật cười thành tiếng rồi.
Mà ngay ngày hôm qua, U Nghiên cho nàng không ít ngân lượng, bảo nàng tự mình đi ra ngoài mua thêm xiêm y và trang sức.
Tuy U Nghiên không phải tổng tài bá đạo gì gì đó nhưng có thể xài tiền tuỳ ý lại là sự thật, Diệc Thu lớn như vậy rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên được hưởng loại đãi ngộ này, vì thế tâm trạng vô cùng tốt, một lần mua là mua cả đống lớn.
Sở dĩ yêu tinh có thể biến ra đồ vật theo ý muốn đều không phải là từ không thành có, mà là vì trên người bọn họ có linh túi chứa đồ vật, bất kể là gửi vào hay lấy ra đều hết sức thuận tiện.
Món đồ thuận tiện như thế đương nhiên là sau ngày thứ hai trở thành người, nàng đã xin U Nghiên một cái để đeo trên eo cùng với chiếc túi thơm xấu hoắc kia.
Hôm qua, bởi vì dùng linh túi này nên Diệc Thu mới có thể mang một đống y phục và đồ trang sức mới về được.
Nào ngờ, hôm nay mới vừa điệu đà một buổi sáng, còn chưa mặc thử hết đống đồ vừa mua nàng đã bị U Nghiên dội thẳng một gáo nước lạnh vào mặt.
Gì mà diện mạo bình thường chứ?
Vừa nãy nàng thấy không khí nặng nề, cố ý thay một bộ y phục mới, muốn tìm cái cớ để nói chuyện với điểu nữ nhân cho đỡ buồn chán.
Nhưng điểu nữ nhân thì sao? Không những không cảm kích mà còn mở miệng nói ra câu \”diện mạo bình thường\”, lập tức mạt sát hết tất cả vui sướng của nàng!
Sao diện mạo nàng có thể bình thường được chứ?
Nàng từng nhìn chính mình ở trong nước rồi, rõ ràng… Rõ ràng là không tệ lắm.
Rõ ràng hôm qua ở trong tiệm quần áo, ở quầy trang sức, ở quầy hàng rong bên đường nàng được rất nhiều người khen xinh đẹp mà…
Nàng biết bản thân mình chỉ là một con tiểu Dương Đà, là một nguyên liệu nấu ăn dưới ngòi bút của Tiểu Điểu Cô Cô Phi.
Ở trong nguyên tác, một cái bia đỡ đạn ngay cả hình người còn không có thì đã biến thành mỹ vị trong nồi hầm như nàng đương nhiên sẽ không tài nào kế thừa được vẻ đẹp kinh diễm tuyệt thế do tác giả dùng văn tự ban cho.