[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để – Chương 71 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để - Chương 71

Chương 71: Quả nhiên điểu nữ nhân chỉ thích mỗi lông của nàng!

Đệm giường dưới thân vẫn khá mềm, ngày mùa hè ngủ dưới đất cũng rất mát mẻ.

Không cho ngủ giường thì không ngủ giường, làm như người ta thèm lắm không bằng.

Điểu nữ nhân này đúng là kỳ quái quá đi thôi, rõ ràng có rất nhiều lúc đối xử vô cùng tốt với nàng, tốt đến mức làm nàng cảm thấy cho dù mình leo lên nóc nhà lật ngói cũng chưa chắc sẽ bị đánh, thì quay đầu lại đều sẽ nhận được một cái vả mặt hết sức hung hăng.

Thí dụ như hôm nay chẳng hạn, trước khi U Nghiên đưa huyết ngưng châu cho nàng, rõ ràng rất là dịu dàng, cho dù là ánh mắt hay ngữ điệu đều dịu dàng đến mức khiến người phải rơi lệ.

Nhưng sau khi đưa xong huyết ngưng châu nàng lại đột nhiên trở về bộ dạng khó ưa làm người ghét như trước đây.

E là điểu nữ nhân này do con lươn biến thành rồi.

Nghĩ vậy, Diệc Thu thở dài một hơi không tiếng động.

Sau khi lên giường U Nghiên không hề phát ra tiếng nữa, Diệc Thu nhịn không được mà lặng lẽ lật người, ngước mắt nhìn U Nghiên đang ngồi tập trung điều chỉnh hơi thở trên giường.

Luồng sáng xanh sẫm quanh quẩn ở bên cạnh nàng, giữa mày nàng nhíu lại, màu môi tái nhợt, hơi thở có chút hỗn loạn, chứng tỏ nội thương lẫn ngoại thương trên người hoàn toàn không hề không đáng ngại như những gì nàng đã biểu hiện ra ngoài.

Diệc Thu nghĩ, nàng thật sự không nên giận dỗi với U Nghiên.

Ít nhất trước khi vết thương trên người U Nghiên khỏi hẳn, nàng nên ngoan ngoãn một chút, đừng vì sự tủi thân nho nhỏ này mà giận dỗi.

Hơn nữa, chẳng biết có phải suy nghĩ nhiều không mà Diệc Thu vẫn luôn cảm thấy tuy ngoài miệng U Nghiên không nói gì, nhưng trong lòng lại có vẻ như không hề thích nàng của hiện tại.

Trước đây mỗi lần U Nghiên rảnh rỗi không việc gì làm đều sẽ duỗi tay xoa nàng, đôi khi là trán, lỗ tai, cổ, đôi khi là phía sau lưng, cái bụng, tứ chi, miễn là nơi có thể xoa được U Nghiên đều rất thích xoa.

Nhưng hôm nay, U Nghiên lại chỉ xoa mỗi tóc của nàng.

Tóc của nàng có mềm như bộ lông trước kia không?

Diệc Thu vô thức đưa tay sờ sờ lên tóc mái của mình, phát hiện cái tay băng bó kia không cảm nhận được mềm cứng liền dùng cánh tay để cảm thụ một chút.

Diệc Thu: \”……\”

Có lẽ nàng đã hiểu lý do vì sao thái độ của U Nghiên lại xảy ra chênh lệch lớn như vậy rồi.

Suy bụng ta ra bụng người, nếu bản thân nuôi một con chó hoặc một con mèo ngày nào cũng có thể vuốt lông, bỗng một ngày nọ, nó trở thành người và không còn đáng yêu mềm mại như trước, sao có thể không mất mát cho được?

Nhưng điểu nữ nhân mất mát, nàng cũng mất mát mà.

Cứ tưởng rằng cách mạng hữu nghị đã vô cùng vững chắc nên đâu ai ngờ dù vững chắc đến mấy cũng không dày bằng một thân lông tơ của tiểu Dương Đà chứ?

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.