Chương 51: Đây là… Đánh gãy chân mà ngươi nói?
Cứ như vậy, tiểu Dương Đà tung ta tung tăng chạy theo phương hướng mà U Nghiên đã chỉ.
Mỗi khi chạy được một chặng đường, vùi đầu ngửi ngửi đất rồi ngẩng đầu lên nhìn U Nghiên một cái, U Nghiên sẽ giả vờ chỉ ra một phương hướng mới.
Một người một Đà, kẻ xướng người hoạ, chẳng mấy chốc liền chạy đến một cái hang động bị đóng kín cửa vào.
Cửa động của cái hang kia bị chằng chịt dây leo đan chéo nhau che phủ, dây leo bình thường không có khả năng sinh sôi thành hình dạng này, rất rõ ràng đây đều do pháp thuật tạo thành.
Chẳng lẽ sợ tiểu trư chân bị đánh gãy chân còn thừa sức lực chạy trốn nên tăng thêm một lớp bảo hiểm ở cửa động sao?
Phải công nhận, cách làm việc của điểu nữ nhân thật là chu đáo, không hổ là đại vai ác đặt mọi người vào lòng bàn tay đùa giỡn ở trong nguyên tác.
\”Giang cô nương, ngươi xem nơi này.\” U Nghiên xoay người nhìn thoáng qua chỗ Giang Vũ Dao, rồi sau đó đưa mắt nhìn sang cửa động bị bịt kín, mày hơi nhíu.
Diệc Thu bĩu môi, bắt đầu nói mát dưới đáy lòng: \”Điểu nữ nhân, ngươi bày ra vẻ mặt giống mô giống dạng cứ như nơi này không phải do ngươi lấp kín ấy.\”
Giang Vũ Dao bước nhanh đến, nhìn vào đống dây leo trước mặt hai giây, cau mày nói: \”Sư đệ của ta ở bên trong?\”
\”Hẳn là không sai.\” U Nghiên nói, rũ mi nhìn về phía Diệc Thu.
\”Ừm~~ ừm!\” Diệc Thu vội vàng gật gật đầu, rất là nể mặt nể mũi chủ nhân nhà mình.
Giang Vũ Dao nghe vậy, duỗi tay che chở U Nghiên lui về phía sau nửa bước, rồi sau đó mặt mày nghiêm lại, rút kiếm ra khỏi vỏ.
Theo bản năng Diệc Thu rúc đến sau lưng U Nghiên, ló nửa cái đầu ra, chỉ thấy trường kiếm Giang Vũ Dao đang cầm trong tay chợt hiện lên một đạo linh quang, như dòng nước từ từ vây quanh thân kiếm.
Giây tiếp theo, nàng vung kiếm lên, tất cả dây leo chằng chịt trước mặt ngay lập tức đều bị chém đứt, tạo thành một con đường để mọi người đi vào.
Tuổi Giang Vũ Dao không lớn, lại non trẻ chưa trải việc đời, một thân tu vi tuy đứng đầu so với bạn cùng trang lứa, nhưng khi đối mặt với những điều chưa biết, ít nhiều gì cũng sẽ sinh ra một chút sợ hãi.
Lúc này trời mới vừa hừng sáng, bên trong động lại tối đen như mực, mặc dù Giang Vũ Dao chưa từng nói rõ, nhưng sâu trong đôi mắt rõ ràng chứa vài phần bất an.
U Nghiên thấy thế, biết đáy lòng Giang Vũ Dao có chút sợ hãi, vốn định tiến lên dẫn đường, nào ngờ lại bị Giang Vũ Dao duỗi tay ngăn cảm.
\”Bạch cô nương, để ta đi trước.\” Giang Vũ Dao nói, mím môi, nắm chặt trường kiếm, bước vào trước.
U Nghiên trầm mặc một lát, sau đó im lặng đi theo.
\”Hừm~~\” Giữa rừng núi hoang vắng, tiểu Dương Đà nào dám đứng ở bên ngoài hang động một mình, đương nhiên là vội vàng đuổi theo U Nghiên.