Chương 50: Thảo Nê Cẩu.
Dưới ánh trăng, trong gió lạnh, tiểu Dương Đà đứng hỗn độn một mình ở bên cạnh nữ ma đầu.
Giúp đỡ còn đánh gãy đùi người ta, đúng là điều chưa từng nghe chưa từng thấy trong suốt nửa đời trải nghiệm cằn cỗi của Diệc Thu.
Diệc Thu nhớ khi U Nghiên ở Ma giới, rõ ràng thích mặc xiêm y sẫm màu, vậy mà khi đến nhân gian liền thay đổi một bộ bạch y như được dệt bằng mây.
Có điều nữ ma đầu dù sao cũng là nữ ma đầu, kể cả có mặc bạch y đi chăng nữa thì vẫn không thể nào thay đổi được cái tối ở trong tâm, nhìn tưởng chừng thanh thuần mỹ lệ, phúc hậu và vô hại nhưng trên thực tế lại bụng bồ dao găm, trong bông có kim.
Chẳng qua, ngay cả như vậy, Diệc Thu cũng vẫn cảm thấy U Nghiên là một nữ ma đầu không xấu xa.
Ít nhất đêm nay, U Nghiên chỉ đốt vài căn nhà ở, gây thương tích cho hơn mười mấy đệ tử Trường Thanh các nhưng lại chưa từng đoạt tánh mạng của bất kỳ người nào…
\”Đi thôi.\” U Nghiên vỗ vỗ vào ót tiểu Dương Đà.
\”Dạ?\” Tiểu Dương Đà hoàn hồn, mặt lộ ra vẻ mờ mịt.
\”Xuống núi.\”
\”Xuống núi? Vậy…\” Diệc Thu lại cảm thấy đầu óc của mình bắt đầu chậm chạp rồi.
U Nghiên khẽ cười một tiếng, hỏi nàng: \”Ngươi còn muốn về khách xá ngủ một giấc sao?\”
Tiểu Dương Đà nhanh chóng lắc đầu.
Nàng thật sự không muốn trở về ngủ, nhưng nếu bây giờ rời đi thì tiếp theo nên thúc đẩy cốt truyện như thế nào đây?
Đại vai ác phải luôn luôn đi theo nam nữ chủ mới được.
Diệc Thu suy nghĩ một lát, vội mở miệng hỏi: \”Chủ nhân ơi… tiểu tử Lạc Minh Uyên kia, thật sự không sao phải không? Ngươi, ngươi đánh gãy chân hắn, lỡ… Lỡ sau này tàn phế thì sao?\”
\”Gãy chứ không phải đứt.\” U Nghiên nhíu mày nói, \”Với thể chất của hắn, xương cốt có thể lành lại, qua mấy ngày là có thể đi đứng bình thường.\”
\”Dạ…\” Diệc Thu gật gật đầu, lại tiếp tục rơi vào suy tư.
Suy nghĩ của nàng đang rất rối loạn, nghĩ tới nghĩ lui cũng chưa tìm được đáp án, đến khi ngước mắt lên thì U Nghiên đã xoay người đi xa.
Diệc Thu hơi sửng sốt, vội vàng đuổi theo.
Nàng đi theo sau U Nghiên, đi qua con đường từng đi đến, đi rồi đi, ánh lửa của Trường Thanh các ở đằng xa dần dần tối sầm nhưng làn khói đặc vẫn còn hiện diện trên bầu trời.
Diệc Thu chợt nghĩ, rốt cuộc nên mở miệng nói sao mới có thể làm U Nghiên luôn đi theo nam nữ chủ đây?
Bây giờ nàng không thể rời đi ngay bởi vì để qua được tình tiết mấu chốt thì U Nghiên còn phải… Còn phải giết dưỡng phụ dưỡng mẫu của Lạc Minh Uyên.
Nghĩ đến đây, Diệc Thu bỗng nhiên thất thần.
Không phải nàng chưa từng thấy U Nghiên giết người, cũng không phải chưa từng tiếp thu việc U Nghiên giết người.