[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để - Chương 38

Chương 38: Mọi chuyện dần trở nên thú vị rồi. Mới là lạ.

Vào lúc chính Ngọ, Tiên Lộc Môn, Họa Mặc các.

Một con \”dê\” có hình dạng kỳ quái nghênh ngang đi từ ngoài vào khiến cho các đệ tử trong các đều chú ý đến và vây lại xem.

\”Đây là cừu hả? Đáng yêu quá!\”

\”Sờ nó được không vậy?\”

\”Đêm qua Giang sư tỷ mang một vị cô nương họ Bạch về, nghe nói đây là linh sủng của nàng, nó thông minh lắm!\”

\”Tờ giấy nó đang ngậm trong miệng là giấy truyền tin à?\”

\”Ôi nhìn kìa, giấy ướt rồi, dính toàn là nước miếng…\”

Miệng Diệc Thu ngậm một tờ thực đơn, ngơ ngác và ngượng ngùng nhìn những nữ đệ tử Hoạ Mặc các đang tụm năm tụm bảy xem mình.

Những tiểu cô nương mười lăm mười sáu mười bảy tuổi này đối mặt với động vật lông xù xù thường không hề có sức chống cự gì, khi có một tiểu cô nương đi đầu mạnh dạn duỗi tay sờ soạng một chút, thì những cô nương khác thấy vậy cũng ồ ạt vươn tay nhỏ sờ soạng tiểu Dương Đà chỉ một lòng nghĩ mang cơm trở về hiếu kính chủ nhân mình.

Thoáng chốc, tiểu Dương Đà vừa nhỏ yếu đáng thương vừa bất lực cứ vậy bị luân hãm dần dần trong vùng \”hương ấm má mềm\” này.

\”Ừm!\” Mấy em gái ơi, mấy em có thể nhìn thực đơn trong miệng Thảo Nê Mã được không?

\”Ừm hựm~~\” Nếu mà về trễ làm điểu nữ nhân bị đói thì Thảo Nê Mã có chết bao nhiêu lần cũng không thể thoái thác tội lỗi của mình đâu.

\”Hứm! Hứm~~\” Không hỗ trợ chỉ đường thì ít ra cũng tránh đường đi mà các chị gái!

【 Đinh —— 】

Diệc Thu vừa chen ra ngoài, vừa \”ựm ựm\” kêu to, muốn cố gắng xông ra trùng vây.

Đúng lúc này, một bàn tay ngọc tinh tế thon dài duỗi từ chỗ khác tới, lấy tờ giấy Tuyên Thành đã ướt đẫm một đống nước miếng cộng thêm việc bị gió thổi mà nhăn nheo ấy ra khỏi miệng tiểu Dương Đà.

\”Hửm?\” Sao lại lấy đi vậy? Muốn giúp ta hả?

【 Đinh —— 】

Hai mắt Diệc Thu trừng lớn, ngửa đầu nhìn lên.

Đệ tử Tiên Lộc Môn mặc toàn bạch y, nữ tử trước mặt nàng cũng vậy.

Trên tóc nàng không hề cài bất kỳ loại trang sức nào, ngay cả một cây trâm gỗ cũng không hề có, nàng chỉ dùng một dây cột tóc màu trắng cột lại mái tóc đen, rồi buông thõng về phía sau, để vài sợi tóc mai lưa thưa hai bên, trông cực kỳ mộc mạc.

Dung mạo nữ tử không được tính là kinh diễm, nhưng trên người nàng lại có một loại khí chất đặc biệt rất khó tả, chỉ liếc mắt một cái thôi cũng đủ để người ta cảm thấy nữ tử thoát trần như vậy không phải người ở nhân gian.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.