[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để – Chương 37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để - Chương 37

Chương 37: Ngươi cũng nên hầu hạ ta một chút.

Về việc Dương Đà liệu có được tính là \”một người\”, Diệc Thu nằm bò trên tấm đệm trải ở trên sàn bắt đầu tự hỏi một một lúc lâu.

Nghĩ xong, nàng đột ngột đập đầu xuống đất hai cái, không ngừng mắng mình là đồ ngu ngốc.

\”Bây giờ ta không phải người, nhưng đợi kiếm đủ độ thiện cảm rồi, không phải sẽ trở thành người đấy sao!\”

Diệc Thu nghĩ vậy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, sự bối rối trong lòng cũng vơi đi ít nhiều.

Nàng quyết định, nếu U Nghiên thiếu thốn tình yêu, vậy nàng sẽ cho U Nghiên biết cảm giác được yêu là như thế nào.

\”Tình yêu\” là gì, là sự dung túng, thấu hiểu, bầu bạn mà gia đình, bạn bè, tình nhân có thể dành cho nhau.

Là một anti-fan trung thành biết rõ hướng đi của cốt truyện trong《 Cành Héo Úa 》, Diệc Thu tin chắc rằng ba điều này với nàng mà nói không hề tính là việc khó nhằn gì.

Sau khi suy nghĩ trong chốc lát, Diệc Thu từ đệm chăn mềm mại đứng dậy, bước đến cạnh cửa, đứng im mặc cho gió lạnh thổi qua, trông chẳng khác hòn vọng phu là bao.

Một lúc sau, U Nghiên trả xong chén đĩa, đi về từ Họa Mặc các.

Ngay tại khoảnh khắc nhìn thấy được U Nghiên, Diệc Thu vô thức duỗi cổ về phía trước, trong mắt hiện lên một chút vui mừng.

Xa xa, U Nghiên trông thấy tiểu Dương Đà duỗi cổ ngoan ngoãn ngồi xổm ở cửa chờ mình, khoé miệng không tự giác cong lên vài phần, rồi nhanh chóng ẩn đi. Lúc vào nhà và đi ngang qua nhau, như thể chưa từng nhìn thấy gì, nàng bình tĩnh đến bên cạnh bàn rồi ngồi xuống ghế một cách ưu nhã.

Nàng đang giận sao?

Tim Diệc Thu giật thót một cái, vội vàng quay đầu theo U Nghiên vào phòng, chân sau thuận tiện đá về sau, cánh cửa phòng đang mở ra một nửa kia đóng cái \”rầm\”.

Cú đá này, không hề cố ý, nhưng bởi vì dùng lực quá mạnh nên hành động đóng cửa ấy của tiểu Dương Đà trông như đang thể hiện sự giận dỗi.

Càng gay go nữa hơn là, cửa phòng vừa đóng lại liền làm cho căn phòng vốn không mở cửa sổ càng trở nên tối tăm hơn.

Trong phòng tối tăm làm cho đôi mắt U Nghiên khi nhìn Diệc Thu càng sáng ngời, nàng nở một nụ cười như có như không, khiến người khác không tài nào đoán được những suy nghĩ hiện tại của nàng.

Diệc Thu xấu hổ trong chốc lát, rồi vội xoay người sang chỗ khác, chổng mông dùng hai cái móng trước khều khều kẹt cửa, sau đó như trút được gánh nặng nàng mở cửa ra một lần nữa.

Giây tiếp theo, nàng nghe thấy tiếng cười khẽ nho nhỏ truyền từ phía sau đến.

Nàng không khỏi bĩu môi.

Điểu nữ nhân lại bắt đầu chê cười nàng, chắc là bộ dáng khều cửa của nàng nhìn ngu lắm đây…

Ngu cũng đành vậy, miễn sao điểu nữ nhân vui vẻ là được.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.