Chương 123: Tránh ra! Không cần lo cho ta!
Vào khoảnh khắc đó, đầu ngón tay đâm thủng làn da run lên một chút.
Bên trong đôi mắt lạnh băng của thiếu nữ dường như có thêm vài phần do dự.
Nàng lẳng lặng nhìn Dương Đà nhỏ yếu bên chân mình, im lặng một lúc mới nhíu mày, cảnh giác hỏi: \”Ta vẫn luôn rất tò mò, ngươi rốt cuộc là thứ gì? Tại sao lại đến nơi này, tại sao lại muốn đến gần ta?\”
\”Ta sẽ không hại ngươi, ta đến đây để gặp ngươi.\” Tiểu Dương Đà nhẹ giọng đáp, nàng nói với U Nghiên, \”Có lẽ ngươi sẽ không tin, nhưng ta đi vào thế giới này là vì để làm bạn với ngươi.\”
Lời nói ấy, đừng nói là U Nghiên mà ngay cả Diệc Thu của trước đây cũng chưa chắc đã tin tưởng.
Nhưng vào lúc này, nàng lại nói ra từng câu từng chữ nghe có vẻ tuỳ tiện ấy với một giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
U Nghiên là một người cực kỳ lý trí cho nên khi vừa đi vào đây nàng mới có thể nhanh chóng chia thành hai để tự làm bạn với bản thân, tự bảo vệ chính mình và dùng nó để chống đỡ sự thương tổn do ảo cảnh của Phù Mộng gây ra.
Nhưng tất cả những việc ấy đều chỉ là kế hoãn binh, điều gì đến rồi cũng sẽ đến.
May mắn là trong tất cả những việc ấy còn có một việc ngoài ý muốn.
Tựa như lúc trước, nàng tình cờ đi vào thế giới này, rồi cũng tình cơ xâm nhập vào cảnh trong mơ của U Nghiên.
Nàng tin tưởng sự tình cờ ấy là điều mà vận mệnh đã sắp đặt, nàng đến để làm bạn với U Nghiên, lúc trước là vậy, hiện tại cũng vẫn là vậy.
\”U Nghiên, ngươi có nhớ được gì không?\” Tiểu Dương Đà ngước nhìn người trước mặt mình với ánh mắt mong chờ.
Nhưng nàng vẫn không tài nào tìm được cảm xúc mà mình quen thuộc khi nhìn vào mắt U Nghiên, nơi đó chỉ chứa nghi ngờ, vô vàn nghi ngờ.
Thoạt nhìn U Nghiên vẫn chưa tỉnh tại, nàng chỉ là bị bắt phải rời khỏi giấc mơ đẹp thôi. Và kẻ đã đập tan giấc mơ đẹp ấy không ai khác chính là tiểu Dương Đà đang bị nàng moi đầu tới mức sắp thủng một lỗ.
Đây chắc chắn là một tình huống vô cùng tồi tệ.
Cũng may cuối cùng U Nghiên đã bình tĩnh lại, sự phẫn nộ nơi đáy mắt dần dần tan đi, lý trí lại quay về chỗ sâu trong lòng nàng.
Sau một lúc trầm mặc ngắn ngủi, U Nghiên buông lỏng cái tay đang ấn đầu tiểu Dương Đà ra.
\”Ta cho ngươi thêm một cơ hội, ăn ngay nói thật cho ta.\” U Nghiên hờ hững nói, giọng điệu ấy rất quen thuộc, nhưng lại có gì đó không quá giống nhau.
Diệc Thu hơi hốt hoảng, khi một cơn gió lạnh thổi qua, nàng không nhịn được mà nhắm mắt hắt xì thật to.
U Nghiên cau mày, giơ tay phất ống tay áo, cửa sổ lập tức đóng lại.
Cái đầu nhỏ của Diệc Thu vô thức gục xuống, bắt đầu cuộc giao tranh với bản thân trong lòng.
Hệ thống từng nói, đánh thức người trong giấc mơ bằng bạo lực sẽ dễ gây ra tổn thương tinh thần.