Chương 117: Ảo cảnh của Phù Mộng Châu.
Trò cười lớn nhất trên đời này không gì khác ngoài việc nghe điểu nữ nhân cao ngạo không ai bì nổi thổ lộ với sủng vật Dương Đà của mình trong ảo cảnh.
Mà con Dương Đà kia lại là giống cái.
Nghĩ vậy, Diệc Thu không nhịn được mà xì cười thành tiếng, nhân tiện còn \”phụt\” nước miếng lên mặt U Nghiên.
U Nghiên nhắm mắt rồi hơi ngửa người ra sau theo bản năng, dùng mu bàn tay lau mặt. Khi mở mắt ra, tiểu Dương Đà đã ngã ngồi trên mặt đất, cười đến mức cái đầu xù lông đung đưa qua lại theo chiếc cổ dài.
\”Sao ngươi lại cười rồi? Ngươi cười gì vậy?\” Một ngón tay sạch sẽ của U Nghiên vươn ra ấn lại cái trán của tiểu Dương Đà.
Diệc Thu lập tức bị cỗ lực lượng kia ngăn lại không thể động đậy, nhất thời đành phải cố gắng nghẹn cười, sau đó hỏi ngược lại với giọng điệu run rẩy: \”U Nghiên, ngươi biết vợ chồng nghĩa là gì không?\”
\”Là… Là cả hai cùng thích, sau đó đưa ra quyết định từ nay về sau sẽ ở bên nhau một đời một kiếp!\” U Nghiên trả lời, nghiêm túc suy tư một lúc mới nói tiếp: \”Diệc Thu, ngươi từng nói sẽ luôn ở bên cạnh ta, vậy có lẽ là thích ta. Ngươi thích ta, ta cũng thích ngươi, vậy tại sao chúng ta không thể trở thành vợ chồng?\”
Cái giọng điệu vô cùng ngây thơ ấy khiến Diệc Thu lắc đầu bất đắc dĩ.
Con chim nhỏ này chỉ mới 500 tuổi, sao có thể biết một đời một kiếp là gì?
Kể từ lúc sinh ra, nàng chưa từng được dạy bảo đàng hoàng, đi bất cứ đâu cũng sẽ bị người ta xa lánh xua đuổi, gặp chuyện cũng chỉ có thể tự xem, tự học, không hiểu yêu hận cũng là lẽ thường tình.
Trẻ con không hiểu chuyện thường sẽ nói lung tung, nhưng người lớn hiểu chuyện thì tuyệt đối không được đồng ý bậy bạ.
\”U Nghiên, chuyện tình cảm một khi đã dính đến hôn nhân thì không đơn giản như ngươi nghĩ đâu.\” Diệc Thu nghiêm túc giảng giải, \”Ngươi không thể xem tình bạn như là thích, cho dù có thật sự thích cũng chẳng thể xem nó như tình yêu. Bởi vì suốt cả cuộc đời, chúng ta có thể thích rất nhiều người, nhưng người có thể làm bạn cả đời thì lại chỉ có một, hoặc có lẽ ngay cả một người cũng không có.\”
\”Nhưng… Nhưng ta biết, ngươi rất đặc biệt.\”
\”Ta đặc biệt ở đâu nào?\” Diệc Thu lại tự giễu, \”Ta ấy à, trừ việc ăn no chờ chết, ta chẳng biết và cũng chẳng hiểu làm gì, đời này ngươi đã thấy được bao nhiêu người mà lại chắc chắn đó là ta?\”
\”……\” U Nghiên bất giác cắn môi dưới.
\”Trẻ con không nên tùy tiện hứa hẹn một đời một kiếp với người khác, lỡ như người đó nghĩ là thật thì phải làm sao đây?\” Tiểu Dương Đà nói, đưa mắt nhìn ngón tay đang ấn trên đỉnh đầu mình rồi chép miệng, \”Ngươi ấn ta như vậy làm ta có hơi đau đấy.\”
U Nghiên nhanh chóng thụt tay về, rũ mi nói: \”Xin lỗi…\”
Diệc Thu vội giải thích: \”Không có ý trách ngươi.\”