[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để - Chương 11

Chương 11: Ngươi hy vọng ta cõng ngươi hay ôm ngươi đây?

Chiều hôm ấy, lá gan tiểu Dương Đà đột nhiên to lên, mặt dày cọ một bữa cơm tại lãnh địa riêng của Ma Tôn đại nhân.

Suốt toàn bộ quá trình ăn cơm, dùng hoà thuận vui vẻ để hình dung cũng không ngoa.

Nếu đổi thành mấy ngày trước, kể cho quỷ nghe, bảo đảm quỷ cũng không dám tin!

Thật ra ngay cả chính bản thân Diệc Thu cũng chẳng dám tin chuyện này, nhưng sự thật lại rành rành ra đấy, và dường như nàng cũng đã đỡ sợ U Nghiên hơn trước.

Nếu buộc phải nói ra nguyên nhân, có lẽ là vì sự sủng ái của U Nghiên đến quá đột nhiên, thân là đương sự, Dương Đà chưa kịp phản ứng thì đã sa vào viên đạn bọc đường chứa đầy nguy hiểm ấy.

Trở lại gian phòng nhỏ của mình, Diệc Thu nằm trên giường, suy tư hồi lâu.

Có một số việc, không nghĩ còn được, chứ càng nghĩ kỹ thì càng cảm thấy kinh khủng.

Trong tiểu thuyết, tiểu Dương Đà kỳ thật không có tên.

Xưng hô mà U Nghiên dành để gọi tiểu Dương Đà vô cùng tùy ý, nào là tiểu dương ngốc, tiểu đồ ngốc, tiểu đáng thương, tiểu mao cầu,…

Tóm lại chỉ toàn là những xưng hô vô tâm bắt đầu từ chữ \”tiểu\”. 

Nhưng hôm nay, Dương Đà đã có được tên của mình.

Lúc nói chuyện, trong giờ đút cơm hay lúc nàng rời đi, U Nghiên đều sẽ gọi tên của nàng. 

Đáng lẽ Diệc Thu phải vui vẻ khi nhận được một phần tôn trọng từ cách xưng hô, nhưng nàng thật sự không thể vui nổi.

Bởi vì từ trước đến nay tên của sủng vật đều do chủ nhân đặt, nào có đạo lý chủ nhân hỏi sủng vật tên gì?

Một con Dương Đà vừa mới khai linh trí, sao có thể có tên!

Diệc Thu nhịn không được dùng đầu đâm cột giường.

Nàng cảm thấy bản thân mình lúc ấy choáng váng thật rồi, sao có thể nói thẳng tên của mình cho U Nghiên nghe chứ!

Ngu quá đi, vì sao lại ngu như vậy!

Đáng lẽ câu trả lời tiêu chuẩn cho vấn đề kia phải là \”Thỉnh chủ nhân ban tên\” mới đúng!

Cũng may, U Nghiên tựa hồ không để ý đến những chi tiết này, ít nhất không hỏi thêm gì. Không những không hỏi thêm, độ thiện cảm còn tăng lên, điều này chứng tỏ nàng cũng không vì một cái tên mà lật xe trước mặt U Nghiên. 

Diệc Thu nhớ rõ, nguyên văn đã từng nhắc tới, tiểu Dương Đà vốn là chủng loại quý hiếm đến từ một đại lục trôi nổi trên đại dương, chưa từng sinh sống ở bản địa, cho nên trước khi được đưa đến Ma giới, có lẽ nó đã từng có một vị \”chủ nhân\” khác.

Đúng rồi, lời giải thích này hợp lý một trăm phần trăm.

Nếu U Nghiên bỗng nhiên nhớ tới việc này, sau đó lại hỏi về nguồn gốc của cái tên, vậy nàng sẽ nói là do chủ nhân cũ đặt cho mình! Nghĩ xong biện pháp, Diệc Thu mới thở phào nhẹ nhõm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.