Ánh Trăng Trong Mắt | Gyuseok – chương 5 – chuẩn bị (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Ánh Trăng Trong Mắt | Gyuseok - chương 5 - chuẩn bị (2)

Căn biệt thự của Lee Seokmin giờ đây đã bắt đầu mang dáng vẻ của một ngôi nhà có trẻ nhỏ sinh sống, nhưng anh vẫn chưa yên tâm. Anh đứng giữa phòng khách, tay chống hông, ánh mắt lướt qua từng góc phòng như một nhà chiến lược đang kiểm tra chiến trường trước giờ giao chiến. Đột nhiên, anh quay sang thư ký Park, giọng trầm nhưng dồn dập:

\”À quên nữa, đem một vài món đồ chơi rải xuống phòng khách, bàn ăn, góc hành lang đi. Dán cả sticker lên tủ lạnh, bàn ghế, tường, cầu thang, tay nắm cầu thang, cửa phòng con bé. Vào phòng tắm bỏ vài con vịt đồ chơi vào, à, có mua xà phòng sữa tắm hay gì đó dành cho con nít không? Sắp xếp để vào đó luôn. Xịt mùi em bé vào khắp nhà đi. Đồ ăn vặt nữa, giày dép thì để chỗ để dép trước cửa, thêm dép đi trong nhà cho con bé.\”

Thư ký Park đứng đó, tay còn cầm một con gấu bông vừa đặt xuống sofa, mắt mở to nhìn Seokmin với vẻ ngỡ ngàng. Ông khựng lại vài giây, rồi khẽ nói: \”Không ngờ ngài lại overthinking đến vậy…\”

Seokmin nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh nhưng không giấu được chút tự hào. \”Cái này gọi là phòng bị\” anh đáp, giọng điệu chắc nịch như đang giảng giải một chân lý.

Rồi anh quay đi, lẩm bẩm một mình: \”Có thiếu gì nữa không ta…\” Đầu óc anh vẫn quay cuồng với hàng tá chi tiết nhỏ nhặt, như thể mỗi món đồ, mỗi mùi hương đều là một mảnh ghép không thể thiếu trong cái vỏ bọc hoàn hảo mà anh đang dựng lên.

Thư ký Park thở dài, nhưng không dám chậm trễ. Ông lập tức gọi đám người làm, phân công từng người một cách nhanh chóng. Một người chạy xuống phòng khách rải vài món đồ chơi, một quả bóng nhỏ, một chiếc xe đồ chơi màu hồng, và một con búp bê nhỏ xinh. Một người khác mang sticker hình công chúa, ngôi sao, và thú cưng dán lên khắp nơi: tủ lạnh giờ có một chú mèo cười toe toét, tay nắm cầu thang lấp lánh sticker hình bong bóng, cửa phòng con bé được trang trí bằng hình trái tim hồng phấn. Trong phòng tắm, mấy con vịt cao su màu vàng được thả vào bồn, bên cạnh là chai sữa tắm trẻ em mùi dâu mà thư ký Park vừa mua. Ông còn cẩn thận xịt nước hoa mùi em bé, một thứ mùi ngọt ngào, nhẹ nhàng, vào từng góc nhà, từ hành lang đến phòng khách, khiến không gian thoang thoảng như vừa có một đứa trẻ chạy nhảy khắp nơi.

Seokmin đứng quan sát, tay khoanh trước ngực, gật gù hài lòng. Nhưng rồi anh chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang thư ký Park, giọng hơi gấp: \”À, tôi nghĩ còn một chuyện nữa. Xóa hết video trên camera từ 4 năm trước đi và hôm nay đi. Lỡ có bị kiểm tra thì nói là hệ thống bị hỏng, chứ không thôi lại lớn chuyện.\”

Thư ký Park gật đầu, dù trong lòng không khỏi thầm kinh ngạc trước sự tỉ mỉ của anh. \”Vâng, thưa chủ tịch. Tôi sẽ xử lý ngay.\” Ông nhanh chóng bước đến góc phòng nơi đặt máy chủ camera, bắt đầu xóa dữ liệu cũ theo đúng yêu cầu, trong khi vẫn không ngừng tự hỏi liệu gia tộc Kim có thực sự đào bới sâu đến vậy hay không.

Seokmin ngồi xuống sofa, tay xoa thái dương, ánh mắt đượm chút mệt mỏi nhưng không hề buông lơi cảnh giác. \”Phải làm cho kín kẽ,\” anh lẩm bẩm, như đang tự nhắc nhở chính mình.

\”Cái tên Kim Mingyu đó… nó không phải kiểu người dễ bị qua mặt. Và cả ông bố của nó nữa, một khi đã nghi ngờ thì sẽ không bỏ qua bất kỳ kẽ hở nào.\” Anh nhìn quanh căn nhà, giờ đây đã hoàn toàn mang dáng vẻ của một tổ ấm có trẻ nhỏ, từ đôi dép nhỏ xinh đặt trước cửa, túi đồ ăn vặt trên bàn ăn, đến mùi hương em bé thoảng trong không khí. Tất cả đều hoàn hảo, ít nhất là trên bề mặt.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.