Ánh Trăng Trong Mắt | Gyuseok – chương 4 – Chuẩn bị (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Ánh Trăng Trong Mắt | Gyuseok - chương 4 - Chuẩn bị (1)

IV
****

Chiếc xe đen bóng lướt qua những con phố sáng đèn của Gangnam, tiếng động cơ êm ru hòa cùng không khí lạnh lẽo của đêm Seoul. Seokmin ngồi ở ghế sau, đôi mắt nâu trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, tay chống cằm như đang suy tính điều gì đó sâu xa. Thư ký Park, người đàn ông trung niên với dáng vẻ điềm tĩnh, cầm lái, đôi tay vững vàng trên vô-lăng dù trong lòng cũng đang thấp thỏm không kém.

Seokmin phá vỡ sự im lặng, giọng trầm nhưng mang chút mệt mỏi: \”Con bé vẫn còn ở nhà anh chứ?\”

Thư ký Park liếc qua gương chiếu hậu, khẽ gật đầu. \”Vẫn còn ạ. Con tôi mà, sao vứt đi được chứ\” ông đáp, giọng nói pha chút tự hào xen lẫn áy náy.

Seokmin thở dài, xoa nhẹ thái dương như để xua đi cơn đau đầu đang âm ỉ. \”Cho con bé sang nhà tôi đi. Anh cũng dọn sang luôn\” anh nói, giọng điệu không phải thương lượng mà là một quyết định đã được định sẵn.

Thư ký Park giật mình, suýt nữa đánh tay lái lệch sang một bên. Ông quay đầu nhìn Seokmin qua gương, mắt mở to đầy ngạc nhiên. \”Thật sự được sao, chủ tịch?\” Ông hỏi, giọng run run như không tin vào tai mình.

Seokmin nhếch môi, nụ cười nhạt mang chút chua chát. \”Chứ muốn sao nữa? Đám người đó chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Ngày mai đích thân đến kiểm tra cho xem. Tôi không muốn cái lời nói dối này bị lộ tẩy chỉ vì thiếu chuẩn bị.\” Anh gõ nhẹ ngón tay lên cửa kính, ánh mắt sắc lạnh khi nghĩ đến gia tộc Kim và cái tên Mingyu ngạo mạn.

Thư ký Park gật đầu, giọng nhỏ dần: \”Ngài nói cũng đúng…\”

Seokmin chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang ông, giọng nghiêm túc hơn: \”À, nhớ mang hết đồ sang nhé, kể cả đồ chơi của con bé.\”

Thư ký Park ngập ngừng, vẻ mặt thoáng chút lúng túng. \”Thưa chủ tịch, đồ của con bé ít lắm… còn đồ chơi thì… không có ạ…\” Ông cúi đầu, giọng lí nhí như một lời thú nhận.

Seokmin nhíu mày, nhìn ông với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa khó tin. \”Anh làm ba kiểu gì thế?\” Anh hỏi, giọng điệu pha chút trách móc nhưng không quá gay gắt.

Thư ký Park vội cúi đầu sâu hơn qua gương chiếu hậu. \”Xin lỗi ngài ạ…\” Ông đáp, giọng đầy áy náy.

Seokmin thở hắt ra, xua tay như không muốn đào sâu thêm. \”Thôi được rồi. Có bao nhiêu thì đem sang. Xong xuôi thì tối nay đi mua. Đương nhiên anh là người đi, vì anh biết size đồ của con bé. Nhớ mua thật nhiều đồ chơi vào, đồ chơi cho con gái đấy nhé. Mua thêm sữa, tã, và cả đồ trang trí phòng trẻ em nữa. Mua hết trong đêm nay, làm một cách bí mật. Tôi không muốn ai biết chuyện này. Vậy nên ghé trung tâm thương mại nhà tôi đi.\”

Thư ký Park gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời như một mệnh lệnh quân sự. \”Vâng, thưa chủ tịch. Tôi sẽ làm ngay.\”

Chiếc xe dừng lại trước một khu chung cư bình dân, nơi thư ký Park sống cùng cô con gái nhỏ. Seokmin ra hiệu cho ông tắt máy, rồi cả hai bước xuống. Thư ký Park mở cửa nhà, nhẹ nhàng bế cô bé 4 tuổi đang ngủ say trên chiếc giường nhỏ ra ngoài. Đứa trẻ cuộn tròn trong chăn, đôi má hồng hồng, hơi thở đều đều, hoàn toàn không biết mình vừa trở thành một phần trong kế hoạch bất đắc dĩ của hai người đàn ông. Ông cẩn thận đặt con bé vào lòng Seokmin, người đang đứng cạnh xe với vẻ mặt thoáng chút lúng túng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.