Anh Ấy Luôn Hỏi Tôi Câu Hỏi Toi Mạng – Chương 6 Đồ xinh đẹp này nhìn cũng được – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Anh Ấy Luôn Hỏi Tôi Câu Hỏi Toi Mạng - Chương 6 Đồ xinh đẹp này nhìn cũng được

Hai người bọn họ gặp \”Hoàng Hậu Đen\” ở giữa không trung.

Cửa vào mở ra, phi hành khí hai người hạ cánh vào an toàn.

Ngô Vũ Thanh ngồi ở ghế lái lao tới ôm lấy Cao Chích, ôm chặt anh, \”Đội trưởng Cao! Tôi còn tưởng rằng……\”

\”Còn tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại tôi hay sao?\” Mắt phải của Cao Chích đã được xử lý khẩn cấp, chỉ có thể dùng mắt trái nhìn về phía đối phương, \”Tôi còn sống đây…… Đàm Mặc đâu……\”

Đàm Mặc đeo súng, thong thả bước ra khỏi phi hành khí hai người, cậu không lập tức đi nhìn Cao Chích, mà đến cạnh Thường Hằng nhón chân lười biếng chạm vào bắp chân đối phương: \”Cho điếu thuốc coi.\”

Thường Hằng cúi đầu ra hiệu cho Đàm Mạch nhìn lớp mực dày đặc màu vàng đen trên người anh, không biết là óc Lân Điểu hay bọt máu, tức giận trả lời: \”Không có.\”

\”Chậc, keo kiệt.\” Đàm Mặc tiếp tục hỏi đội viên khác, nhưng bọn họ đều không có.

Trên người cậu mặc bộ đồ tác chiến ổn nhiệt màu tối, đường cong thân thể hoàn toàn được phác hoạ ra.

Cơ bắp của Đàm Mặc không khoa trương mà rất uyển chuyển, có cảm giác hút chặt ánh mắt người nhìn, đường cong eo bụng sức lực mười phần, hai bên sườn trang bị dao găm cận chiến, trên đùi buộc đao chiến thuật cùng băng đạn, trên lưng trừ \”Chu Tước\” ở ngoài thì còn có các trang bị khác, đoán dè chừng thì vũ khí trên người cậu đã nặng hơn người khác trong đội 1,5 lần rồi.

Nhưng mỗi một bước cậu đi đều thực vững vàng, lúc trò chuyện vui vẻ cùng đồng đội, tóc mai bên tai cũng đi theo run nhẹ, làm người ta nhìn mà trong lòng phát ngứa.

Lạc Khinh Vân dựa lưng vào ghế, nửa khuôn mặt bị bóng tối che phủ.

Đàm Mặc lại mơ hồ cảm thấy có người đang nhìn mình, từ đầu đến chân, thái độ lạnh băng dò xét.

Cậu thản nhiên mỉm cười đi sang cabin bên kia tiếp tục xin thuốc.

Giang Xuân Lôi phẩy tay nói: \”Đội phó Đàm, giáo sư Triệu còn trong cabin đây mà hút cái gì!\”

Kính già yêu trẻ, duy trì không khí tươi mát ngài có hiểu không!

\”Một điếu thuốc sau khi ăn cơm, sống còn hơn thần tiên.\” Đàm Mặc cử động ngón tay xuống chút, kính của Giang Xuân Lôi lại rớt.

( 劫后一支烟,赛过活神仙, have a smoke after each meal and you will surpass the immortals)

Đàm Mặc tự động xem nhẹ Lạc Khinh Vân, vừa định đi ngang qua anh thì Lạc Khinh Vân mở miệng nói: \”Tôi có thuốc.\”

Ba chữ rất nhẹ, nhưng lại đan chéo giữa cảm giác lạnh lùng và ấm áp.

Đàm Mặc sửng sốt một lát, thoạt nhìn thực tùy ý chống một tay bên tai Lạc Khinh Vân, mắt rũ xuống cười nhẹ, một cái tay khác ngoắc ngón tay: \”Cảm ơn, cho tôi một điếu.\”

Lạc Khinh Vân móc hộp thuốc lá bằng nhôm từ trong túi ra, lấy ra một điếu thuốc đưa cho Đàm Mặc, lúc nâng mắt vừa lúc đối diện đôi mắt của Đàm Mặc.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.