\”Thêm bạn thêm thù thêm anh thêm em
Thêm tiền thêm đồ antisocial thêm fan thêm fame..\”
Lee Sanghyeok lòng đang cháy ran như lửa đốt, sự tuyệt vọng và sợ hãi lan mạnh như bão lốc, cuốn theo lửa rực mà xoáy thủng anh. Anh day dứt, đi đi lại lại, như muốn làm gì mà rốt cục lại không làm được gì.
Sau khi nghe tin Wangho bị bắt bởi hang ổ lũ chuyên giao dịch mặt hàng \”Omega\”, anh cảm thấy mình thà chết đi luôn còn hơn. Giờ chỉ biết bất lực mà chờ thêm tin từ Bae Junsik. Có lẽ anh phải làm gì đó, anh cần tìm kiếm thêm, anh cần làm gì đó…
Wangho ơi, vợ của anh…
Tút… tút…
Tiếng chuông điện thoại bỗng chốc vang lên, anh mất kiên nhẫn nhấc máy.
Là Jeong Jihoon.
\”Alo?\”
\”Anh Lee\”
\”Cậu Jeong, cậu có chuyện gì?\” Anh mất bình tĩnh cau có, mất đi giọng nói chuyên nghiệp nhã nhặn thường ngày, không để ý tới giọng chàng trai kia nghe buồn khàn.
\”Anh Lee, anh ra ngoài cửa công ty, em muốn nói chuyện riêng với anh\”
\”Có chuyện gì mà cậu không nói luôn qua đây được?\” Anh nhìn ra ngoài cửa kính, trời đã tối đen, ngòm ngòm một màu mực, đường xá vẫn sáng đèn, cái gió nóng ẩm của những ngày cận hè khiến lòng người ta bức bối.
\”Là chuyện rất quan trọng, xin anh\”
Lee Sanghyeok không còn cách nào, anh rảo bước ra ngoài dặn thư kí Kim rồi lao thẳng xuống tầng trệt.
.☘︎ ݁˖
\”Cậu gọi tôi, cần gì thì nói đi\” Lee Sanghyeok cáu gắt nhìn Jeong Jihoon đang ngồi bệt ở ngõ hẻm tối, trên người đầy mùi men rượu nồng hăng, những túi phế liệu xung quanh bắt hơi nóng của hè mà tỏa mùi hắc hắc rợn người.
\”Đang mở đơn điều tra rồi\” Jeong Jihoon vẫn ngửa cổ nhìn lên trời, mắt lững lờ không tiêu cự.
\”Không giấu gì anh, bọn em đã cố diếm mọi chuyện nhất có thể, nhưng không thể tránh khỏi khả năng bị phát giác\”
\”Anh\”
Cậu chàng nghẹn ngào, hình tượng ngông nghênh thường thấy như nát vỡ, đây là một Jeong Jihoon hoàn toàn khác, một Jeong Jihoon đang chìm trong hoang mang và tuyệt vọng.
\”Doanh nghiệp của em có thể sẽ bị phá sản, em sẽ lãnh án tù chung thân hoặc tử hình nếu mọi thứ lộ ra.\”
\”Thế sao ngay từ đầu cậu vẫn làm?\” Lee Sanghyeok lạnh giọng.
Cậu chàng bật cười, vừa cười vừa khóc.
\”Vâng, và giờ em hối hận rồi.\” Giọng nói nghẹt đặc.
\”Anh ơi, em không sợ chết, em không sợ sự suy tàn ấy. Em biết rồi một ngày tất cả những gì mình gây ra sẽ trả đủ về cho mình.\”