Editor: Tuệ Nghi
–
Sau khi rời khỏi công ty của Tiêu Mặc Tồn, còn chưa về tới nhà Du Niệm đã nhận được điện thoại gọi đến từ Tiêu Đại Hoa. Cậu vội vàng đứng dưới gốc cây bên đường, hắng giọng một cái rồi vui vẻ trả tiếp nhận.
\”Bố ơi.\”
Kỳ thật cũng không có ai yêu cầu cậu phải gọi như vậy, ngay cả Tiêu Mặc Tồn cũng không hề cảm kích, tuy nhiên, Du Niệm vẫn có ý thức tự giác gọi ông bằng xưng hô như vậy, cũng may mắn là Tiêu Đại Hoa không có biểu hiện gì giống như không thích.
\”Tiểu Niệm, con thế nào rồi? Mặc Tồn có thích hai cái đồ ăn đó không?\”
Tối hôm đó sau khi nói chuyện cặn kẽ với con trai, Tiêu Đại Hoa cũng tranh thủ gọi điện cho Du Niệm, bề ngoài nói là muốn hỏi thăm sinh hoạt của đôi chồng chồng hai người bọn họ như thế nào, nhưng thực chất là muốn xem đứa con trai vô liêm sỉ của mình có đối xử tốt hơn một chút nào với Du Niệm hay chưa.
Ông mong Tiêu Mặc Tồn sẽ trở nên hòa nhã hơn sau khi nghe được lời khai sáng từ mình.
Trong cuộc gọi đó, Du Niệm đã hỏi bố chồng mình về những món ăn mà Tiêu Mặc Tồn yêu thích, và với sự khuyến khích của bậc làm cha làm mẹ, cậu liền quyết định cố gắng làm tan tảng băng là Tiêu Mặc Tồn từng chút từng chút một.
Theo lời của Tiêu Đại Hoa, con trai ông tuy đôi khi có thể dùng miệng chọc tức chết người khác, nhưng thực chất Tiêu Mặc Tồn vẫn là một người mềm lòng và tốt bụng.
Ngay cả khi nhà bọn họ nghèo đến mức đói meo meo, Tiêu Mặc Tồn vẫn sẽ cấp thức ăn cho những người tới xin đồ ăn ở cửa.
Chỉ là sự mềm lòng này dường như không bao giờ được áp dụng trên người được xem là thân cận nhất với hắn.
\”Anh ấy…\” Du Niệm cúi đầu nhìn túi đựng đồ ăn đến dây kéo cũng còn chưa được đụng đến. \”Anh ấy không chịu ăn.\”
\”Không chịu ăn sao? Vậy con phải cầm nguyên thức ăn như cũ trở về à? Đứa nhỏ này… Để sau bố hỏi xem nó đang nghĩ gì, nào có cái chuyện làm ra loại hành động chà đạp tâm ý của người trong gia đình như thế?\”
\”Không sao đâu bố.\” Du Niệm vội vàng nói. \”Đừng hỏi anh ấy, con đến muộn, anh ấy đã ăn rồi.\”
Tiêu Đại Hoa khe khẽ thở dài.
\”Tiểu Niệm, con thật sự nuông chiều nó quá rồi, bố biết thừa tính tình con trai bố còn tệ hơn cả một con lừa, nếu con muốn khiến nó thay đổi tâm ý, chỉ sợ con còn phải chịu ăn không ít cực khổ.\”
Du Niệm đương nhiên không sợ cực khổ, nhưng lại sợ chính mình ngay cả cực khổ cũng không được phép nhận lấy. Cậu suy nghĩ một lúc rồi nói.
\”Không sao đâu. Con tin là chỉ cần con kiên định thì một ngày nào đó mọi thứ sẽ thay đổi tốt hơn thôi.\”
Nói thì nói như vậy, nhưng rõ ràng muốn mở được đá vàng thì con người liền phải biết chăm chỉ làm việc đúng phương hướng, hoặc ít nhất là làm cho người khác vui lòng.
Nói ra cũng thật xấu hổ, bọn họ vốn dĩ đã quen biết nhau được bốn năm kể từ khi học đại học, nhưng Du Niệm dường như không biết rõ về chút gì về Tiêu Mặc Tồn, thậm chí là cậu còn cần phải hỏi người khác về sở thích ăn uống của chồngmình.