Editor: Tuệ Nghi
–
\”Tiểu Niệm, tiểu Niệm, con còn ở đó không?\”
Tiếng của Tiêu Đại Hoa ở trong điện thoại đã cắt đứt dòng ký ức của Du Niệm.
\”Dạ, con đây thưa bố.\”
Tiêu Đại Hoa lại cười nói.
\”Vừa vặn bố có chuyện muốn hỏi con, về việc bán đồ ăn mang về. Mấy ngày nay có người đến khuyến khích bố mở kênh trên mạng bán đồ ăn mang về, bố không hiểu, Mặc Tồn bận quá, bố cũng không muốn làm phiền nó vì mấy chuyện nhỏ này. Con có thời gian không? Hướng dẫn cho ông già này với.\”
\”Dạ có.\” Du Niệm vội vàng đáp. \”Con rảnh chứ, có cần con tới đó không?\”
\”Con đến được thì tốt quá. Bố nghĩ có lẽ con sẽ cần phải dạy bố từng bước một đó.\”
\”Không thành vấn đề ạ, bây giờ con sẽ đi thẳng tới đó.\”
Du Niệm nhanh chóng đưa ra quyết định, lựa chọn thay đổi lộ trình của mình trực tiếp đi đến thị trấn đại học.
Thời điểm cậu đến quán, trước cửa chỉ có duy nhất một người đang đứng chờ đồ ăn. Tiêu Đại Hoa nấu cơm rang xong, qua loa đóng cửa quầy hàng lại, sau đó thì thân thiết dẫn Du Niệm vào nhà.
Trong phòng so với lần trước Du Niệm đến hầu như vẫn không có gì thay đổi, trưng bày đơn giản mộc mạc, bất quá mùi khói dầu còn rất ít, nhìn ra được chủ nhân ngôi nhà đã rất dụng tâm trong việc giữ gìn cửa tiệm thật sạch sẽ.
\”Đây, con ngồi đây.\” Tiêu Đại Hoa kéo ra một cái ghế nhựa từ trong góc, lấy khăn sạch lau cẩn thận rồi mới nói. \”Có thể ngồi xuống rồi.\”
Nhìn Du Niệm mỉm cười rồi chậm rãi ngồi xuống, ông tùy ý cởi tạp dề, ngẫu nhiên chọn một cái ghế khác đem ngồi ở đối diện.
\”Bố, tối nay chúng ta đóng cửa à?\”
Du Niệm hỏi.
\”Đóng cửa, thỉnh thoảng con mới tới đây một lần, chúng ta cùng nhau nói chuyện.\”
Tiêu Đại Hoa luôn dùng ánh mắt hòa ái nhìn Du Niệm, khóe mắt chỉ toàn ý cười, nhưng thân thể tựa hồ là cố ý giữ khoảng cách.
\”Bố ngồi cạnh con đi.\”
Vu Niệm nói.
\”Không được.\” Tiêu Đại Hoa vội vàng xua tay. \”Trên người toàn là mùi khói dầu, sợ ám qua người con.\”
Du Niệm sững sờ.
\”Không quan trọng mà, người bố cũng không có mùi dầu gì đâu.\”
Tiêu Đại Hoa tự mình ngửi tới ngửi lui một chút, xác thực là có tí mùi thức ăn, nhưng Du Niệm lại không có mẫn cảm như vậy, cũng không để ý gì mà tới gần vị trưởng bối hiền lành này.
Nhưng vô luận là cậu có thuyết phục thế nào thì đối phương vẫn luôn ngồi an ổn ở phía bên kia bàn. Du Niệm cũng không còn cách nào khác đành phải bỏ cuộc, ngồi hướng ngược lại hướng dẫn Tiêu Đại Hoa đăng ký một cửa hàng bán đồ ăn mang về, tải lên các bằng cấp kinh doanh và chỉ đợi bản đánh giá được xét duyệt là có thể nhận đơn đặt hàng.