Tôi đi theo sau sư huynh, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tôi thấy gió phất phơ vung vẩy tay áo của huynh ấy.
\”Sư huynh ơi.\” Tôi gọi huynh, bước chân y dừng lại, nhưng vẫn không quay đầu.
Tôi vẫn không chết tâm, lại gọi: \”Sư huynh à.\”
Y vẫn không để ý đến tôi.
Đầu tôi đau quá, cơn đau đến thật bất ngờ, trong đầu đau như búa bổ. Lão sư phụ nói tôi trí nhớ kém, sự tình mới phân phó vừa quay đầu phát là đã quên rồi, bây giờ chính là như thế.
Tôi nhìn bóng lưng của sư huynh, trong đầu choáng váng, vừa mờ mịt vừa luống cuống. Tôi không nhớ rõ mình đã làm cái gì, để khiến huynh ấy không chịu để ý tôi như này.
Rốt cục là đã làm cái gì cơ chứ?
Tôi nhíu mày mà cố nhớ lại, còn chưa kịp nghĩ ra cái gì, ánh lửa đuốc chiếu tới trước mắt, suy nghĩ dần dần bị tản ra.
Chuyện trong mấy năm qua, bỗng nhiên dần hiện lên trong tâm trí.
Lúc năm tuổi sư phụ nhặt được tôi, ở trong một cái chậu gỗ trôi lềnh bềnh trên dòng nước.
Lúc ấy tuổi còn nhỏ, sự việc chỉ còn nhớ mơ hồ, chỉ láng máng nhớ ra chỉ một khắc trước tôi vẫn còn đang ngồi dưới cây nhặt táo ăn, sau đó mẹ vội vã chạy tới ôm tôi, chạy ra ngoài cổng. Tay tôi nhỏ, không cầm được nhiều thứ, mẹ chạy lại nhanh, thế là chỉ có thể trơ mắt ra nhìn từng quả từng quả táo rơi xuống, nhanh như chớp lăn vài vòng trên đất. Miệng tôi méo xệch, đang định khổ sở thút thít mấy tiếng, thì đã thấy đường xá đang bị nhấn chìm trong dòng nước lớn.
Bốn phía toàn là tiếng kêu loạn, tiếng khóc hòa cùng tiếng rống tiếng chửi thành một mớ hỗn loạn, tôi vểnh tai lên nghe, chỉ nghe thấy loáng thoáng có người đang nói \”Long Vương đang nổi giận, chỉ sợ trấn này không giữ được rồi\”, còn nói thêm cái gì nữa, một đợt lũ mới lại tràn vào, dìm nó đi mất.
Ký ức sau đó thì ngắt quãng. Lúc thì là mẹ đỏ bừng hốc mắt, rồi bà đặt tôi vào chậu gỗ, xoa đầu tôi và nói: \”Không phải con thích nghe chuyện về Tôn Đại Thánh nhất sao, cái chậu này sẽ dẫn con đi gặp ngài đó. Con cứ nằm trong chậu trôi theo dòng nước, nhất định có thể gặp ngài.\”
Tôi nghe xong còn nhảy cẫng lên, liên tục nói vâng vâng, rồi nhét túi táo vào trong tay mẹ: \”Mẹ ơi ăn đi, ngọt lắm.\”
\”Ừ, ừ.\” Bỗng nhiên bà đẩy chậu gỗ về phía trước, đến lúc tôi nhận ra thì đã đang trôi nổi trên dòng nước rồi.
Trong lòng vẫn còn vương vấn chuyện ăn uống, tôi hô lên với bà: \”Mẹ nhớ để phần con hai bánh hoa mai nhé, con về sẽ ăn.\”
Đó là câu nói cuối cùng tôi nói với mẹ.
Bà không trả lời, không biết là không kịp, hay là, không muốn nói dối tôi.
Chợ đêm dưới núi không nhiều, tôi vẫn cun cút theo sau mông sư huynh, huynh ấy vẫn không chịu quay đầu liếc tôi lấy một cái.
Y rất gầy, lúc đi đường luôn ưỡn lưng thật thẳng, cảm giác hào hiệp không nói ra lời.
Cuối chợ đêm có người đang thổi sáo Huân , là khúc Đường Đa Lệnh. Tôi nghe một lúc, hình ảnh trong đầu lại chạy qua, nhớ về hôm nhập môn ấy.