居安思危 – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

居安思危 - Chương 19

Từ sau khi gặp lại, thái độ của Phương Đình Việt xoay chuyển như ma trận ấy—

Lần đầu tiên gặp mặt, nhìn anh như kiểu hoàn toàn không có ý tứ gì phản ứng lại Lữ Tư Nguy, nhưng trước khi đi lại cố ý lưu lại số điện thoại liên lạc. Lần thứ hai gặp mặt cũng thế, rõ ràng như kiểu đéo có ý gặp lại, thế mà lại đưa cho hắn mô hình có giá trị chả hề nhỏ chút nào.

Cứ nhìn xem Lữ Tư Nguy vì mấy suy nghĩ khó đoán của Phương Đình Việt mà bất an thành thế này, nhưng tự hắn biết mình sai trước, chỉ có thể cẩn thận tiếp nhận thái độ này thôi.

Người mình càng quan tâm thì càng nên bỏ ra công sức để duy trì quan hệ thân thiết thôi, trước đây là Phương Đình Việt, giờ biến thành hắn.

…thì ra những lúc hắn vô tâm nói ra lời tạm biệt, Phương Đình Việt đã cảm thấy thế này.

Lữ Tư Nguy hiểu rõ con người Phương Đình Việt ngày xưa, nhưng không còn giống với người trước mặt bây giờ nữa, nhưng ít nhất hắn vẫn nhận ra Phương Đình Việt đang giận tím người.

Hắn đã áy náy đến không biết làm sao, tay không biết đặt đâu đành phải lừa mình dối người mà cuộn chặt lại, nở ra một nụ cười tận lực hòa hoãn bầu không khí: \”Không có, ý tớ không phải vậy, mấy chuyện còn lại tớ sẽ bù thêm sau.\”

\”Sau đó thì sao?\” Phương Đình Việt từng bước ép sát tới.

\”Cái gì cơ?\”

\”Sau đó lại không cần gặp mặt nữa ư? Tùy tiện tiến vào cuộc đời của người khác, chơi đủ lại đi—\” giọng nói càng lúc càng lạnh, dừng một chút rồi lại nói tiếp: \”Lần này cậu sẽ hứng thú bao lâu, hả Lữ Tư Nguy?\”

Lữ Tư Nguy đứng sững sờ tại chỗ, trong ngực như bị nổ tung, một đám mây hình nấm nhanh chóng lan đến tận đỉnh đầu, trong đó bao gồm tất cả áy náy, xấu hổ, hơn hết cả là chua xót và khó chịu.

Phương Đình Việt nói không hề sai.

Bọn họ sẽ trở thành bạn bè, âu cũng chỉ là một suy nghĩ thoáng qua chợt lóe trong một buổi sáng nào đó, ngay cả thời cơ lúc ban đầu cũng là Lữ Tư Nguy tỉ mỉ thiết kế.

Sau đó trong sự quan tâm bao dung của Phương Đình Việt, hắn lặng lẽ rút đi vẻ ngụy trang nghe lời tài giỏi của bản thân, tự cho mình là đoán đúng, thất vọng, xa lánh, cuối cùng là bỏ đi.

Từ đầu đến cuối, Phương Đình Việt lúc nào cũng chỉ là một kẻ vai phụ râu ria trên sân khấu mà thôi, lên sàn lúc nhân vật chính cần tới, rã rời lúc lui thân, không hề có một lời kịch, không hề được biện bạch cho bản thân một câu gì.

Nhất thời hứng lên tỉ mỉ thiết kế một phần mở màn, trong quá trình thì thật khiến lòng người lao lực quá độ, cuối cùng là kết cục khiến người nản lòng thoái chí…đây không phải là remake lại quá khứ mười mấy năm trước sao?

Phương Đình Việt không có lý do để dễ dàng tha thứ cho một người đã từng phá tan thế giới của mình một lần nữa.

Lữ Tư Nguy ý thức được hắn lại làm mọi chuyện hỏng bét lần nữa rồi.

Phương Đình Việt đã đi về phía trước, còn hắn lại muốn kéo người kia về lại mối quan hệ khiến người người mệt mỏi trước kia.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.