Thế mà anh ta chẳng nhân cơ hội thịt cậu luôn đi.
Edit: petichoir
–
Giản Dục Hành sững sờ phát hiện mình vừa buột miệng thốt ra hai chữ \”Cục Nợ\”.
Đã lỡ thì lỡ cho trót, hắn dứt khoát nhấn mạnh lại: \”Cục Nợ.\”
\”Xui thiếu.\” Tống Nhược Thần nói, \”Không thể đổ hết lỗi cho tôi được.\”
【Thiếu gia xui xẻo há há há há, nói thật, lần nào cậu khôi phục anh ta cũng gặp chuyện đen đủi hết trơn á.】
Tống Nhược Thần: \”Ờ ha…\”
Tội nghiệp Nhị thiếu, cứ phải hồi tưởng những khoảnh khắc xui xẻo đó miết.
\”Xui thiếu.\” Tống Nhược Thần vỗ vai hắn, \”Lần sau tôi giúp anh hồi tưởng những khoảnh khắc tươi đẹp nhé.\”
Giản Dục Hành nheo mắt: \”Lại vẽ bánh①? Bánh pre-order hả?\”
① Giải thích lại tại sợ cả nhà mình quên: vẽ bánh = hứa suông.
\”Có phải bánh hay không thì tới lúc đó anh sẽ biết.\” Tống – thiếu uy tín – Nhược Thần hứa hẹn đầy uy tín.
\”Thư ký Tống, đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng trước đi.\” Giản Dục Hành vỗ lưng cậu, \”Tôi đi trả lời email đây.\”
\”Vâng, Xui thiếu.\” Tống Nhược Thần đáp.
Xui thiếu cũng khổ ghê, vừa bước vào kỳ mẫn cảm, chưa kịp kiềm lại đã phải quay sang chăm sóc một Omega đang phát tình như cậu.
【Phải công nhận, khả năng tự kiềm chế của phản diện khủng khiếp thật, quá nghiêm khắc với bản thân, tới cỡ đó rồi mà chẳng nhân cơ hội mukbang cậu luôn đi nhể?】
Tống Nhược Thần: \”0.o?\”
【Độ phù hợp cao, bệnh di truyền, kỳ mẫn cảm, kỳ phát tình bị động, tôi gõ mấy từ khóa này trên trang web, 99% kết quả mô phỏng đều dẫn đến cảnh ịt ịt.】
【Thế mà anh ta không động vào cậu, bộ cậu là quả nho cứng khó gặm hả?】
【Ác thiếu đúng là người có tấm lòng lương thiện.】
Tống Nhược Thần: \”Ban tên, Nhị Thiện.\”
【。】
Giản Dục Hành đang ngồi trước máy tính, trả lời tin nhắn của Giản Phong, trên vai mọc thêm một \”cành nho\”.
\”Giản Bé.\” Tống Nhược Thần ghé sát, \”Anh thơm quá.\”
\”Chỉ em mới ngửi được thôi.\” Giản Dục Hành đáp, \”Sẽ duy trì trong một khoảng thời gian đấy.\”
Đồng thời, hắn cũng được phép độc quyền sở hữu hương nho.
Tống Nhược Thần như chú ong tìm mật, lượn lờ quanh người hắn.
\”… Tôi đi ăn chút gì đã.\” Giản Dục Hành nói, \”Phụ tôi trả lời tin nhắn của anh hai nhé.\”
Tống Nhược Thần: \”Được thôi.\”
Giản Dục Hành bưng ly cà phê, đứng một bên quan sát.
[Giản Phong]: Dục Hành, tình hình kinh doanh bên chi nhánh thế nào rồi?