۶ৎ [Đm] Omega Ngu Ngốc Bị Ràng Buộc Bởi Hệ Thống Khôi Phục – 55. Đừng qua đây – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

۶ৎ [Đm] Omega Ngu Ngốc Bị Ràng Buộc Bởi Hệ Thống Khôi Phục - 55. Đừng qua đây

Chỗ bị cắn sau gáy bắt đầu tê dại và ê ẩm.

Edit: petichoir

Tống Nhược Thần: \”@v@\”

【Đã cấp cho ký chủ quyền sử dụng \”Ví Tiền Xu Khôi Phục\”.】

【@v@ Nhiệt độ quá cao, xin phép tắt nguồn.】

Giản Dục Hành (phiên bản Hoả Diễm Cuồng Bạo) gắng gượng đè nén cơn khát khao dữ dội trong lòng, đặt cả hai tay lên vai Tống Nhược Thần.

\”Cục Nợ, sao giờ không khôi phục đi?\” Giản Dục Hành trầm giọng hỏi.

Nếu không khôi phục, thì 998 điểm lý thuyết cũng không giữ nổi hắn nữa đâu.

Giản Dục Hành túm lấy Tống Nhược Thần như ôm chặt một cái cây nhỏ mọc xiêu vẹo, không ngừng lắc mạnh: \”…Tống Nhược Thần, khôi phục cho tôi.\”

Lạch cạch, bùm bùm, lách cách, ầm.

Năm viên socola nhân rượu bay ra ngoài, sau đó là bánh quy phô mai, bánh quy nam việt quất, một đống thuốc ức chế, một cục sạc dự phòng, một con dấu, và năm cái huy hiệu.

Giản Dục Hành: \”…\”

Ừm, lắc một hồi ôm lên có vẻ nhẹ đi nhiều phết.

Nho duỗi dài chiếc cành, ngập ngừng trong chốc lát rồi vỗ bốp lên đầu Giản Dục Hành.

\”Đừng có lắc①.\” Tống Nhược Thần bị lắc mạnh tới nỗi phải mở mắt ra.

\”Đừng có điên①.\” Giản Dục Hành nói, \”Là tôi, Giản Dục Hành đây, đừng đánh tôi.\”

 Từ \”lắc\” và \”điên\” trong tiếng Trung đồng âm.

Cành nho kiên quyết vỗ vào vai Giản Dục Hành.

Giản Dục Hành: \”…\”

: (

\”… Không khôi phục được.\” Tống Nhược Thần nói, \”Nó tắt nguồn rồi.\”

Giọng của cậu rất nhẹ, mang theo chút mệt mỏi, nhịp thở cũng nhanh hơn bình thường.

Giản Dục Hành (phiên bản Hoả Diễm Tàn Phá) như chạy điên cuồng mấy nghìn mét trên sa mạc, bỗng tìm thấy một tí xíu nước nho ngọt ngào, nhưng không chỉ không thể giải khát mà còn khao khát muốn có nhiều hơn.

Giản Dục Hành bế ngang người lên, đi vài bước rồi để Tống Nhược Thần ngồi dựa vào ghế sô pha.

Tình trạng của Tống Nhược Thần không được tốt, cậu dựa vào đó, đầu nghiêng sang một bên, tóc trên trán hơi ướt vì mồ hôi, màu môi cũng đỏ hơn mọi ngày.

Ánh mắt của Giản Dục Hành hơi dịu xuống.

Xem chừng là khó chịu thật, Omega thần kinh chẳng còn thần kinh nữa rồi.

\”Không sao đâu.\” Hắn an ủi, \”Thuốc đặc trị không thể dùng liên tục trong thời gian ngắn, nhưng sẽ giải quyết được, em…\”

Tống Nhược Thần nằm xuống, chiếm trọn cả chiếc sô pha, sau đó lắc đầu vẫy đuôi như một chú cá vừa rớt ra khỏi bể, lật qua lật lại như cá muối trở mình.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.