Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng (131- Hoàn) – Phiên ngoại 23. Chiêu (5) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng (131- Hoàn) - Phiên ngoại 23. Chiêu (5)

Đứng trong rừng, có thể nhìn thấy tuyết trắng ở trên dãy núi, nhưng rõ ràng thấy không xa, lại đi thế nào cũng không thấy đến. Vậy nên không có sơn động để dung thân, nhưng thật ra có một vài động cây, có điều đã bị một vài dã thú chiếm cứ. Con thú xấu xí luôn phiêu bạt khắp nơi, đi tới đâu ngủ tới đó, lúc trời mưa thì tìm chỗ có thể tránh mưa, không tìm được thì cứ thế mà đội mưa, vậy nên cũng không tốt hơn sau khi Chiêu đến.

“Hay là chúng ta dựng nhà đi.” Lúc Chiêu xác định trong thời gian ngắn không thể rời khỏi nơi này đã đề nghị như thế.

Con thú xấu xí bây giờ đối với Chiêu gần như là nói gì nghe nấy, không cần suy nghĩ đã đáp ứng. Đến nỗi xây một căn nhà tốn bao nhiêu sức lực, bằng hai người họ có thể xây không, trong mắt hắn xem ra vốn không thành vấn đề, bởi vì họ có nhiều thời gian lắm.

Con thú xấu xí là mẫu người hành động, còn Chiêu tuy mắc bệnh lười nhưng cậu có sức lực, hơn nữa cậu cũng không muốn ngủ tiếp ở trong mưa hoặc là tranh động cây với đám dã thú, thế nên trong việc này vô cùng tích cực. Ban đầu Chiêu muốn dùng đá xây nhà như trong bộ lạc, nhưng sau khi đi dạo một vòng trong rừng, cậu mới phát hiện là không tìm thấy đá, cuối cùng hai người thương lượng quyết định dùng gỗ để xây.

Chiêu có mang theo dao hắc thạch bên người, chỗ đốn củi lại gần đây, có điều hai người không có kinh nghiệm xây nhà, nên giằng co qua hai lần trăng tròn mới dựng được một ngôi nhà có dáng vẻ bên ngoài chẳng ra sao cả, nhưng vẫn là một căn nhà gỗ rắn chắc. Ngôi nhà gỗ cách hồ không xa, vách tường là dùng cọc gỗ vót nhọn chôn dưới đất mà thành, khe hở dùng hỗn hợp bùn và cỏ bạch thủy nghiền nát trát lên, mái bằng dùng vài cây gỗ gác ngang qua, sau đó phủ cành cây, cuối cùng là trải cỏ lên, nhưng ở một thời gian ngắn liền phát hiện có nước đọng, vì thế đổi mái thành trước cao sau thấp, để nước mưa chảy xuống.

Bởi vì hình thú của hai người cũng không nhỏ, cho nên nhà xây khá lớn, đất đầm chặt kiên cố bằng phẳng, bên trong còn có xây một cái lò để nướng thịt. Cửa cũng làm vừa rộng vừa cao, trước nhà dùng bụi gai vây thành một khoảng đất trống lớn để tránh dã thú xông vào. Ngoài ra thì không có cái gì hết, vô cùng đơn giản, đơn giản đến nỗi giống như chỉ vì để có chỗ trú khi trời mưa mà thôi.

Nhà đá trước kia Chiêu ở tốt hơn chỗ này không biết bao nhiêu lần, nhưng ngôi nhà này dù sao cũng là tự tay mình dựng lên, tính cách Chiêu lại còn trẻ con, thế nên cảm giác căn nhà này kiểu gì cũng tốt hơn, ngoại trừ lúc đi săn bắt thì lúc nào cậu cũng thích nằm sấp trong nhà ngủ. Đến nỗi con thú xấu xí vốn đã quen với cuộc sống màn trời chiếu đất, không có ý nghĩ gì với thứ tốn nhiều sức lực để làm ra thế này mà thấy Chiêu thích như vậy, hắn liền cảm thấy nơi này cũng không tệ.

Nhà xây xong, ngoại trừ thỉnh thoảng làm thêm vài đồ dùng bên trong thì hai người cũng không có việc gì, vì thế liền chuyên tâm tìm kiếm đường ra của khu rừng mê cung này. Con thú xấu xí không để ý tới chuyện có thể ra ngoài hay không, nhưng Chiêu còn có thân nhân bạn bè, hơn nữa cậu không chịu được cảnh hiu quạnh, nên làm sao có thể cam tâm vĩnh viễn ở một nơi bị phong bế hoàn toàn so với thế giới bên ngoài cho được. Thế nhưng Chiêu không thể nào ngờ được, cuộc tìm kiếm này lại kéo dài tới tận mười năm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.