Hiện tại mấy đại nhân vật phản diện này muốn gọi cậu là ba ba? Tần Trạm cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, không nhịn được nói với Tần Sách:
\”Nhi tử, gắp món kia cho ba ba.\”
Lời này vừa nói ra, ba người nam nhân còn lại nhìn cậu một cách kỳ lạ.
Tần Trạm sửng sốt, chẳng lẽ là mình nói sai sao? Vậy là Tần Sách vẫn là nhân vật phản diện chứ không phải là nhi tử của cậu?
Tần Sách khẽ mỉm cười, trong mắt lóe lên một tia sáng nhàn nhạt.
\”Được, ba ba.\”
Hắn gắp một miếng tôm hùm đã bóc vỏ vào bát Tần Trạm, nghiêng người nói nhỏ vào tai cậu:
\”Ăn nhiều một chút, nếu không buổi tối sẽ đói bụng.\”
Tần Trạm gắp miếng tôm vào miệng, ăn uống vui vẻ.
Khi đang ăn, cậu nhận thấy cả bốn nhi tử của mình có đều nhìn cậu bằng ánh mắt cháy bỏng và đầy ẩn ý.
Tần Trạm cao hứng, không có suy nghĩ sâu xa mỉm cười nói: \”Nhìn ta làm gì? Mau ăn đi.\”
Tần Mạc liếm môi, nuốt nước miếng rồi nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của Tần Trạm.
Lộ Vũ Khiên ngồi trên ghế khoanh chân một cách tao nhã, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn cổ áo không buộc chặt của Tần Trạm.
Đoạn Tư Hàn bình tĩnh rót một ly sữa đưa cho Tần Trạm, nhẹ nhàng nói:
\”Ba ba ăn từ từ thôi, uống chút sữa trước đi.\”
Tần Trạm nhận lấy ly sữa rồi uống một ngụm, khóe miệng dính một vết sữa màu trắng.
Ánh mắt của bốn người nam nhân càng tối sầm hơn.
Nhưng Tần Trạm hoàn toàn không nhận ra điều đó.
Ăn uống xong, Tần Trạm không giữ chút hình tượng nào nằm dài trên ghế sô pha.
Chiếc ghế sofa ở Tần gia cũng to đến mức khoa trương, gần bằng mười chiếc giường hai mét thông thường.
Tần Trạm không hiểu được sở thích của người có tiền, nhưng chiếc ghế sofa này được thiết kế từ chuyên gia nước ngoài. Khi nằm xuống, thật sự rất thoải mái.
Tần Trạm bắt đầu hình dung trong đầu mình sẽ bắt đầu tiêu tiền từ đâu.
Không đợi cậu kịp nghĩ ra, Lộ Vũ Khiên đã đứng trước mặt cậu mặc áo khoác và đội mũ quân đội.
Tần Trạm tò mò hỏi: \”Vũ Khiên, ngươi muốn đi đâu?\”
Lộ Vũ Khiên nói: \”Quân bộ có việc phải làm. Hôm nay là lễ tốt nghiệp, nguyên soái bảo con qua đó thu xếp.\”
\”Ồ, được rồi. Đi thong thả.\”
Tần Trạm cảm thấy có chút mơ hồ, Lộ Vũ Khiên năm nay 24 tuổi, sắp tốt nghiệp học viện quân đội. Nhưng hắn đã là tướng quân không quân cấp cao, Lộ gia là nhà vợ của Tần Trạm, luôn nắm giữ việc quân sự của L Quốc.
Ngay cả nguyên soái cũng là cữu cữu của Lộ Vũ Khiên.
Sau khi Lộ Vũ Khiên rời đi, Đoạn Tư Hàn cũng mặc áo khoác vào, cùng Tần Mạc đi ra cửa.
Tần Trạm chớp chớp mắt: \”Mới ăn cơm xong, các ngươi muốn đi đâu?\”
Tần Mạc vẫn cắm tai nghe trên tai.
Ngồi ở cửa thay giày, anh lẩm bẩm:
\”Kỳ nghỉ dài hạn đã qua, con phải đi học. Thật là phiền phức, ba ba đừng quên buổi họp phụ huynh nhé.\”