Xuyên Thành Crush Của Nam Phụ Phản Diện – Chương 11: \”Chuyển qua ở cùng tớ, được không?\” – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Xuyên Thành Crush Của Nam Phụ Phản Diện - Chương 11: \"Chuyển qua ở cùng tớ, được không?\"

Sau khi ngày hôm đó cãi lại Tô Lê Ngọc, Bùi Chân thực sự đã bị phạt.

Bùi Hồng Đạt bắt cô xin lỗi mẹ kế, nếu không sẽ cắt tiền tiêu vặt của cô. Bùi Chân nhíu mày, cứng rắn nói: “Cắt đi.”

Cắt đứt luôn đi.

Cô vốn nhìn một nhà ba người này rất khó chịu, muốn cắt đứt sạch sẽ với bọn họ. Bên trong thẻ tín dụng của cô còn mấy chục vạn tệ do mẹ nguyên thân gửi vào, có thể dùng trả tiền học phí trong hơn một năm, còn có thể thuê một căn nhà khá tiện nghi ở bên ngoài, hai phòng ngủ một phòng khách, cô một phòng, Lê Khí một phòng.

Cô có thể đi làm thêm, làm gia sư, để trang trải các chi phí hàng ngày.

Bởi vì lúc trước Bùi Chân bị bệnh nặng xem nhẹ rất nhiều chuyện. Cô không ham muốn quá nhiều vật chất, chỉ muốn tinh thần và thân thể khỏe mạnh, dù cuộc sống có vất vả một chút cũng không sao.

Cô luôn hành động rất kiên quyết, mất mấy ngày tìm kiếm trên mạng, lại đi xem một vài nơi, cuối cùng chọn được một căn nhà cách trường học mười phút đi bộ, giá cả phòng hợp lý.

Sau khi trả tiền thuê nhà, Bùi Chân cầm hai chiếc chìa khóa, mua thêm hai ly trà sữa.

Cô quay trở lại nhà họ Bùi, đến tầng hầm gõ cửa phòng của Lê Khí.

Cánh cửa mở ra, để lộ một khe nhỏ, nhìn thấy Bùi Chân, thiếu niên mới mở rộng cửa một chút.

“Có chuyện gì?”

Dường như không muốn nhiều lời với cô.

Bùi Chân nâng ly trà sữa lên, ngọt ngào nói: “Tớ có thể vào trong không?”

Thiếu niên trầm mặc một lúc, quay đầu nhìn lại căn phòng của mình, sắc mặt hơi ửng đỏ: “Cậu chờ một chút.”

Cậu đóng cửa lại, bên trong truyền đến tiếng lạch cạch lạch cạch, còn có tiếng bước chân dồn dập. Hai phút sau, thiếu niên lại mở cửa ra, mất tự nhiên ho khan vài tiếng: “Vào đi.”

Bùi Chân suýt cười chết, vừa rồi không phải cậu đang dọn phòng đấy chứ?

Không ngờ đến còn rất biết giữ hình tượng nha.

Bùi Chân bước vào phòng của cậu, quan sát bốn phía, bên trong phòng chật hẹp, đồ dùng không nhiều lắm. Thiếu niên vừa mới thu dọn rất sạch sẽ ngăn nắp, tấm lịch trên bức tường đối diện bàn học, sắp dày đặc lịch trình: Đi làm ở quán cà phê, đến viện dưỡng lão thăm bà Lục, cuộc thi tháng, thư viện….

Màu sắc tươi sáng duy nhất trong căn phòng, chính là bao đấm boxing màu đỏ cùng bao tay đấm bóc đặt trong góc, trông cái bao tay này hơi cũ, hình như thiếu niên thỉnh thoảng luyện tập nó.

Bùi Chân có chút kinh ngạc: “Cậu còn luyện quyền anh à?”

Lê Khí: “Ừ, thỉnh thoảng tập một chút.”

Bùi Chân nhìn cậu, thiếu niên cao gầy trong bộ đồng phục rộng thùng thình, nhìn không ra dáng người. Nhưng Bùi Chân ở quán cà phê từng nhìn thấy dáng vẻ cậu mặc áo sơmi xắn tay áo lên, người gầy nhưng có cơ bắp rất đẹp, đoán chừng thường xuyên luyện tập quyền anh.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.