HỒ nghiêu tra tấn Cố Ngôn một lúc lâu. Cố Ngôn đầu óc đều như hồ nhão. Tựa như một món đồ chơi bị Hồ Nghiêu chơi nát.
Hồ Nghiêu chơi xong thì đi họp, họp xog rồi lại chơi. Mà Cố Ngôn chỉ có thể tận lực ở thời gian còn sót lại làm việc.
Đầu óc cậu không thông minh nhưng nghị lực cùng tàn nhẫn lại cực kì phi phàm. Cậu có thể đối người khác tàn nhẫn, đối bản thân mình càng tàn nhẫn.
Dần dần Hồ Nghiêu tin tưởng cậu. Hắn ban phước cho cậu chút lợi lộc, cho cậu đi đóng phim, cho cậu thời gian nghĩ ngơi.
Hắn nói với cậu:\”Nếu cậu trung thành với tôi, tôi sẽ cho cậu những thứ tốt nhất.\”
Hắn coi cậu như là người mình, hắn rung động với cậu. Có lẽ có chút thích cậu.
Mà cậu thì sao? Cậu sẽ vì một chút sự bố thí, chuộc lỗi đó của hắn mà tha thứ ư.
Cậu sẽ vì hắn không khốn nạn như Thẩm Nam Phong mà đội ân đội đức ư. Đừng đùa, trong mắt cậu bọn hắn đều chó như nhau.
Chẳng qua là nắm giữ khí vận, chẳng qua là người đọc thiên vị, bọn hắn mới có thể không chết, bọn hắn mới có thể may mắn.
Cố Ngôn tựa như một con rối gỗ, pháo hôi. Cậu không thể trực tiếp ảnh hưởng tình tiết quan trọng. Ví dụ như Thẩm Nam Phong dần dần quen biết với Cố Kiều, Hạo Thiên bày tỏ cảm tình. Thậm chí là Hồ Nghiêu bắt đầu dây dưa với bọn họ.
Mà cậu lúc này lại tựa như pháo hôi, ở trong mạch truyện chính không xuất hiện, dường như bị tác giả bỏ quên. Mà chỉ ở Hồ Nghiêu khi tranh chấp trở về mà phát tiết lên người cậu.
Cậu khi đó sẽ tranh thủ, sẽ giúp hắn xử lí chướng ngại vật. Mà hắn sẽ buông lỏng cảnh giác với cậu sao?
Sẽ không, cũng như hắn biết cậu sẽ không bao giờ yêu hắn, hắn cũng sẽ không bao giờ tin tưởng cậu.Nhưng hắn tin rằng cậu không phản bội, bởi vì không có lời.
Trong lúc đó cậu cùng Thẩm Nam Phong có chạm mặt, hắn nhìn cậu, đôi mắt sâu không thấy đáy.
Mà cậu một chút không để ý, bởi vì cậu biết rõ bản thân đang làm cái gì, đang muốn cái gì.
Cố Ngôn thuận theo Hồ Nghiêu mà trở về nhà Cố Kiều. Cha mẹ Cố Kiều không một chút ngạc nhiên khi cậu bị bắt cóc và không xuất hiện những ngày qua, như thế hoàn toàn quên đi sự tồn tại của cậu.
Chỉ có Cố Kiều là cảnh giác, nhìn gương mặt bảy phần giống mình lại cực kì ngây thơ kia không hiểu sao Cố Ngôn cảm thấy nực cười đến cực điểm.
\”Cậu đừng mơ đoạt lấy những gì là của tôi, cậu đã lấy đi mười tám năm của tôi.\”
Cố Ngôn nghe Cố Kiều nói như vậy, ánh mắt lập lòe lại đen tối. Cố Ngôn cảm thấy, lời này hẳn là cậu nói với Cố Kiều.
Nhà họ Cố là gia đình bình thường sao, gia đình bình thường nào sẽ liên hôn với loại chó điên như Thẩm Nam Phong.
Gia đình bình thường nào cần đem con ruột che giấu mười tám năm.