H nhẹ, khẩu giao
Cố Ngôn hít một hơi, bình tĩnh phân tích tình hình hiện tại. Đầu óc cậu không thông minh, nhưng cậu hiểu bản tính của hắn. Tham lam, tàn nhẫn, cậu có thể đoán được mục đích của hắn. Vì thế cậu nói:
\”Tôi biết ngài có hứng thú với tập đoàn nhà họ Cố. Cũng có khúc mắc với việc tôi đã làm ngài thiệt hại số tiền lớn, tôi sẽ chứng minh giá trị của mình.\”
\”Hi vọng cậu không làm tôi thất vọng.\”
Hồ Nghiêu bật cười, hắn vuốt tóc của Cố Ngôn, dịu dàng lại thâm tình. Cố Ngôn biết đây là một bài kiểm tra.
Hắn thả cậu về, đương nhiên không phải để cậu thăm người thân. Mà hắn muốn cậu chứng minh bản thân, bày tỏ lòng trung thành. Muốn cậu không có đường lui…
Cố Ngôn mắt hơi nhắm lại, trong lòng diễn ra suy tính, nơi đó là một bàn cờ, mà từng người đều là quân cờ. Bao gồm cả cậu.
Hồ Nghiêu bị dáng vẻ cấm dục tính toán của cậu gợi tình, cả người cậu còn chút hơi nước đọng lại, quần áo cũng lỏng lẻo dễ cởi do quá gầy.
Hắn thuận thế sờ tay vào đùi, trêu chọc cậu. Cố Ngôn hơi cắn môi, không đẩy ra, cũng không chống cự. Bọn họ cứ thế lăn vào nhau, tiếng thở dốc kéo dài.
Hồ Nghiêu lần này đâm vào lại cắm ra, hắn bắn đầy lên người, thậm chí vào hai cái lỗ của Cố Ngôn, không thể kiềm chế. Giọng hắn khe khẽ vang bên tai.
\”Vẫn là em tuyệt nhất, em tuyệt đối không thể phản bội tôi.\”
Mà Cố Ngôn cả người rã rời, trong bóng đêm đôi mắt lạnh nhạt lại vô thần như một con búp bê không có linh hồn.
Buổi sáng tỉnh lại, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cố Ngôn tỉnh dậy mà chuẩn bị quần áo cùng với đồ ăn, chỉ khác biệt là Hồ Nghiêu dường như càng phụ thuộc hay nói đúng hơn là tùy tiện với cậu hơn.
Cậu bưng đồ ăn đi vào, hắn nhìn thấy cậu đã mặt quần áo đầy đủ, áo vest dài tay che kín cả người, ngay cả quần cũng dài tới gót chân. Hắn như cười như không nói:
\”Mặc như vậy cũng rất cấm dục khiến tôi cũng nứng, em đứng thôi cũng tỏa ra mùi dâm, nhưng nếu ở nhà hầu hạ tôi tốt nhất không mặc gì, hay tôi mua cho em một chút đồ tình thú nhé.\”
Hắn giống như là cố ý quên đi việc Cố Ngôn ghét bị làm nhục, hoặc hắn không thèm quan tâm. Hắn tựa như một con mảnh thú chỉ biết mở rộng mảnh thổ, vị lãnh chúa tối cao đối với con dân đề ra yêu cầu.
Cố Ngôn biết lúc này không nên phản bác hắn. Hồ Nghiêu thấy Cố Ngôn cúi đầu không nói chỉ là đặt khay đồ ăn lên bàn. Hắn hơi bất mãn, cười lạnh mà nắm lấy tóc của Cố Ngôn, kéo cậu lên giường dí đầu cậu vào con cặc đang cương của hắn.
Khiến Cố Ngôn gương mặt lập tức đỏ hồng, cậu nghĩ tới khi sáng, khi bản thân ngồi dậy phát hiện nơi đó vẫn dính lẹo ở thân dưới hắn.
Khi cậu rút ra nơi đó phát ra một tiếng bóc vô cùng dâm đãng. Mà Hồ Nghiêu dường như đã tỉnh, ánh mắt nhìn cậu một cái rồi ngủ tiếp.