\”Lâu rồi không gặp, không biết dạo này cậu thế nào?\” Thẩm Nam Phong ngồi ở phía trên trong khi Cố Ngôn bị bắt ngồi Quỳ dưới đất khung cảnh này thật là quen thuộc cũng có một chút châm biếm.
Cố Ngôn không ngẩng mặt nhìn hắn, Thẩm Nam Phong gương mặt trắng bệt, hiển nhiên vẫn bị thương không nhẹ. Hắn hỏi:
\”Vì sao lúc đó không giết tôi? tôi đã cho em cơ hội.\” Thẩm Nam Phong hỏi, hắn thoạt nhìn có chút chờ mong. Cố Ngôn không hiểu hắn chờ mong cái gì, không lẽ chờ mong cậu nói không giết hắn bởi vì có tình cảm với hắn sao? Đó là một điều điên rồ.
Vậy hắn muốn cái gì? Cố Ngôn không hiểu, nhìn vào ánh mắt dịu dàng của hắn, cậu đột nhiên sững sờ. À, thằng chó này đúng là một kẻ điên. Nếu bây giờ cậu nói những lời mềm mỏng với hắn, có lẽ hắn sẽ nhẹ tay hơn với cậu.
Cố Ngôn học được khôn lỏi trong bất giác, nhưng cậu lại không biết che giấu sự tính kế của mình. Thẩm Nam Phong là điên chứ không ngu, hắn hiển nhiên nhìn ra hắn vô cùng đau đớn.
\”Nếu em không yêu tôi, em hận tôi vì cái gì em không giết tôi chứ?\”
Cố Ngôn cắn chặt môi, ánh mắt vô thức nhìn lên trời. Nói anh cũng không tin, cáu khoảng khắc cậu muốn giết Thẩm Nam Phong, cậu đã biết vì cái gì hệ thống nói cậu giết không được.
Bởi vì Thẩm Nam Phong được ông trời thiên vị, hắn là nhân vật quan trọng vì thế thiên đạo không thể tùy ý để hắn chết.
Cậu vung đao xuống chém xuống Thẩm Nam Phong lại cảm thấy đao đó dường như chém vào bàn thân mình, mở mắt ra lại ở khoảng khắc Thẩm Nam Phong bị gục dưới đất.
Rất bực mình, mặc dù cậu có thể tra tấn nhưng hoàn toàn không thể giết. Cố Ngôn muốn giải thích nhưng nói ra cũng không ai tin. Cậu thậm chí bị hệ thống cảnh cáo.
Thẩm Nam Phong thấy cậu không trả lời thì vô cùng bực tức, Cố Ngôn theo bản năng giơ tay lên che mặt.
Thẩm Nam Phong bàn tay vung lên lại khựng lại. Hắn đột nhiên ngã ra sau dường như trút cạn sức lực
\”Hiện tại đánh em cũng không có ít gì. Cố Ngôn, tôi hỏi em một câu, bọn họ rốt cuộc đi đâu?\”
Cố Ngôn bật cười, có chút lém lỉnh.
\”Các anh không biết sao?\”
\” Đừng đùa tôi không có kiên nhẫn đâu.\” Thẩm Nam Phong thấy bộ dạng này của cậu thì cảm thấy xa lạ, nhưng lúc này hắn quả thực không có thời gian để đùa giỡn.
\”Nhưng mà tôi thật sự không biết\” cố Ngôn cười khẽ, thường thường Thẩm Nam Phong làm cậu tức muốn chết cậu lại không làm gì được hắn, cậu đánh hắn tra tấn hắn, hắn lại còn hưởng thụ, hiện tại thấy hắn khó xử cậu sướng đến rung rinh.
Ước vọng nho nhỏ, kẻ thù khổ 1, thì cậu đớn 10 cậu cũng chịu. Cố Ngôn, máu điên ngầm không tự biết.
Thẩm Nam Phong thấy ánh mắt rạo rực sinh động của cậu, có chút muốn cười lại không cười nổi.
\”Cố Ngôn, cậu phải biết đơn hàng này là một phi vụ rất lớn, rất quan trọng không phải do mình tôi phụ trách, hậu quả khiến phi vụ này thất bại ai cũng không chịu nổi.\”