Từ Tấn ngồi đọc tài liệu một mạch đến giờ nghỉ trưa, trợ lý Lưu gọi cậu đi ăn mới dừng lại, trước khi đi trợ lý Lưu gọi điện cho Lục Vy Tầm, hỏi xem hắn muốn ăn gì để anh ta cho người chuẩn bị đem lên.
\” Tổng giám đốc, trưa nay anh muốn ăn gì?\”
Trợ Lý Lưu sau một hồi chờ đợi sự im lặng ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng nghe tổng giám đốc trả lời.
\” Không cần, tôi ăn ở nhà ăn\”
Bây giờ đến lượt trợ lý Lưu im lặng, não bộ còn đang bị sự thay đổi đột ngột của sếp làm cho đình trệ. Từ Tấn ở bên cạnh chọt chọt khuỷu tay anh ta mới hoàn hồn lại.
\” Sao vậy\”_ Từ Tấn hoang mang hỏi
Đến khi ngồi đối diện Lục Vy Tầm ở nhà ăn, Từ Tấn mới lý giải được biểu cảm của trợ lý Lưu lúc nãy là vì sao. Là vì bất ngờ đó, mà có vẻ cũng không phải một mình anh ta bị làm cho bất ngờ, mọi nhân viên ở đây đều không ngừng lén lút liếc nhìn vị tổng giám đốc trẻ tuổi lần đầu tiên xuất hiện trong nhà ăn này, một bầu không khí thật không nói nên lời.
\” Sếp, Từ tiểu thiếu gia, hai người ăn gì?\”
Lục Vy Tầm nhìn qua Từ Tấn, ý để cậu gọi trước. Từ Tấn lần đầu đến cũng không biết đồ ăn ở đây như thế nào, liền đứng dậy muốn đi theo trợ lý Lưu.
\” Để tôi đi theo anh\”
Rồi cả hai cùng nhìn Lục Vy Tầm
\” Tùy ý đi, ăn như hai người là được\”
Buổi chiều, Lưu Vỹ thay Lục Vy Tầm đi gặp đại diện bên đối tác của Rose bàn bạc một số điều khoản và thay đổi sắp tới để tiếp tục tái ký hợp đồng. Từ Tấn cũng đi theo Lưu Vỹ nắm bắt công việc.
Lúc trở lại công ty, Từ Tấn nhìn thấy hiệu trà sữa yêu thích gần đấy, đôi mắt hạnh sáng lên, từ trong tiềm thức nếm ra vị đắng ngọt béo ngậy thơm lừng, liền nhờ Lưu Vỹ ghé vào.
Cậu mua một ly hồng trà sữa, một ly lục trà chanh mật ong cho trợ lý Lưu, suy nghĩ một hồi lại gọi thêm một ly trà bá tước, Hoắc Ngôn rất hay gọi món này mỗi khi mua ở đây.
Đến công ty, Lưu Vỹ không lên gặp Lục Vy Tầm, anh bảo còn có việc khác cần xử lý cho chủ tịch, anh ta đưa tệp tài liệu cho Từ Tấn.
\” Từ tiểu thiếu gia, cậu cứ trao đổi với tổng giám đốc đi, chổ nào không giải quyết được cậu cứ note lại, mai tôi sẽ bổ sung sau\”
\” Được rồi, anh đi đi, tạm biệt\”
Từ Tấn nhận tệp tài liệu rồi xuống xe. Lưu Vỹ nói một câu cảm ơn rồi lái xe đi. Bây giờ đã qua giờ làm việc, trong công ty chỉ còn lại một vài phòng ban đang cố gắng làm xong nốt công việc, bầu không khí yên tĩnh làm cho đầu óc thư giãn, nhường chổ cho những cảm xúc. Từ Tấn lấy điện thoại ra, ấn vào tin nhắn mới nhất trong danh bạ, là một bức ảnh chụp bữa cơm quân đội đơn giản trả lời lại cho bức ảnh bữa cơm Từ Tấn gửi lúc trưa kèm dòng tin nhắn.
\” Cơm của anh cũng ngon lắm nè\”
Lục Vy Tầm vẫn còn đang giải quyết công việc, nghe tiếng gõ cửa mới ngẫng đầu lên, Từ Tấn ôm hồ sơ đứng ở cửa nghiêng nửa người vào trong nhìn Lục Vy Tầm.