Tập đoàn BK vừa hoàn thành khu resort cao cấp, Từ gia mở tiệc mừng công đại cát đại lợi, bữa tiệc xa hoa với những ánh đèn pha lê, buổi diễn tấu âm nhạc du dương, rượu vang hăng say và hoa hồng diễm lệ. Từ Tấn mặc một bộ vest trắng, ngực áo cài khuy ngọc trai hình nửa vầng trăng, áo sơ mi lụa cổ chữ V bên trong, để lộ ra chiếc cổ trắng ngọc , giày thể thao cùng màu ôm gọn bàn chân nhỏ, thiếu gia nhà họ Từ càng lớn lên càng xinh đẹp, gương mặt nhỏ sắc nét, đôi mắt hạnh trong veo, chiếc mũi thẳng và cánh môi nhỏ cong cong.
Từ Tấn bỏ miếng cheesecake cuối cùng vào miệng, tay còn lại ấn gửi dòng tin nhắn trên điện thoại, đôi mắt sáng ngời linh động, hai cánh môi cong lên ép đôi gò má càng thêm tròn đầy đáng yêu.
\” Nữu Nữu, lại đây cha giới thiệu một chút\”
Chủ tịch Từ từ xa bước đến, hào hứng ôm vai kéo Từ Tấn đi, cậu cất điện thoại vào túi áo, theo cha đến gặp một vị doanh nhân chạc tuổi cha mình, bên cạnh còn có một chàng trai cao gầy, sóng mũi hắn cao thẳng, đôi mắt đen sâu hút cùng bộ vest đen lịch lãm trên người khiến người này càng thêm cao ngạo, khó gần.
\” Tiểu Tấn, vị này là chủ tịch Lục của King còn đây là Lục đại thiếu gia\”
Từ Tấn biết cha đang chuẩn bị xác lập quan hệ đối tác với King, tuy trong lòng âm thầm chống đối với chuyện sắp đặt quan hệ như vậy, nhưng lễ nghi giao tiếp được giáo dưỡng từ nhỏ, Từ Tấn vẫn lịch thiệp cuối đầu chào hỏi chủ tịch Lục
\” Chủ tịch Lục, con là Từ Tấn\”
Ngài Lục rất hài lòng, hào phóng tán thưởng cậu
\” Tiểu Tấn chào con, thật là lễ phép, đáng yêu mà\” ông lại quay sang Lục Vi Tầm \” Con còn không mau chào hỏi Tiểu Tấn, chờ người ta mở lời trước với con à\”
Lục Vi Tầm lúc này mới nâng ly rượu lên, hướng về phía Từ Tấn, lịch thiệp gập, mỉm cười với cậu
\” Rất vinh hạnh được gặp Từ thiếu gia \”
Từ Tấn mỉm cười, cầm ly rượu trong tay chạm nhẹ vào ly của Lục Vi Tầm
\” Chào anh, Lục thiếu\”
Hai vị phụ huynh nhìn hai đứa nhỏ của mình khách sáo qua lại, liền muốn rời đi tạo không khí tự nhiên hơn, Từ lão gia quay sang vỗ lưng Từ Tấn.
\” Con ở đây nói chuyện với Lục thiếu gia đi, cha cùng Lục tổng đi chào hỏi mọi người\”
Từ Tấn mở to mắt, bắt lấy tay Từ lão gia, đè nén giọng nói.
\” Cha! Bây giờ con có việc rồi, con phải đi\”
Từ lão gia không trả lời trừng mắt với cậu
\” Cha, lúc chiều con đã nói rồi, cha cũng hứa đúng giờ cho con rời tiệc, cha không phải muốn nuốt lời chứ\”
\”….\”
\” Cha~\”
\”…\”
\” Cha không giữ lời!\”
Thôi xong!! Từ lão gia nhìn đôi mắt hạnh to ưng ửng hồng, chiếc miệng nhỏ mím chặt lại rồi. Ông biết kèo này mình lại thua chắc, đang nghĩ cách mở lời thế nào để Từ Tấn đi mà không mất lễ nghĩa với Lục gia, đã nghe Lục Vi Tầm lễ độ lên tiếng.