Nhiệt độ và hơi thở quen thuộc nhất bao bọc lấy anh, Thẩm Hủ Sam như hoàn toàn chìm đắm trong sự cảm nhận vô tận ấy.
Trong phòng còn chưa kịp bật đèn, mắt anh vẫn chưa thích nghi với bóng tối sau khi rời khỏi vùng sáng, nhưng anh đã có thể hình dung được vẻ mặt của người trước mặt.
Anh nhắm mắt lại, đón nhận sự nhiệt tình hiếm có của cô. Thẩm Hủ Sam hơi tách chân, hạ thấp chiều cao của mình xuống để Chu Thính Hà dễ dàng tiếp cận hơn.
Lúc đầu, Chu Thính Hà hôn một cách khá thành thạo, sau đó là những nụ hôn sâu đầy nhiệt tình, khiến Thẩm Hủ Sam ngỡ rằng đây là một giấc mơ. Anh bị hôn đến mức hơi thở gấp gáp, tay vô thức siết lấy eo cô. Cho đến khi Chu Thính Hà cảm thấy hơi thở bắt đầu khó khăn, cô mới dừng lại nụ hôn mãnh liệt ấy.
Vì quá phấn khích và kích động cộng với ảnh hưởng của nụ hôn kéo dài, đầu óc Thẩm Hủ Sam có chút choáng váng. Chu Thính Hà bật đèn phòng lên, khoanh tay nhìn người đàn ông vừa bị mình trêu đùa xong.
Ánh sáng rực rỡ lập tức mở ra tầm nhìn, Thẩm Hủ Sam mới phát hiện Chu Thính Hà đang mặc một chiếc váy dây rất mỏng. Dưới ánh đèn và chiếc váy ấy, đường cong cơ thể cô hiện lên mơ hồ trước mắt anh.
Thấy ánh mắt anh dừng lại trên người mình, Chu Thính Hà hơi nghiêng đầu, giơ tay nhón lấy dây áo một bên rồi để nó tuột xuống cánh tay:
\”Chúc mừng sinh nhật, em về sớm rồi nè, vui không?\”
Thật ra lễ trao giải của cuộc thi đã hoàn thành từ sớm, nhưng nếu là đi công tác thì bình thường cô sẽ nghỉ lại một đêm, sáng hôm sau mới về. Cô nghĩ chắc chắn kỹ năng diễn xuất của mình đã có tiến bộ, vì vừa rồi nhìn biểu cảm ngạc nhiên của anh là biết, anh thật sự nghĩ cô sẽ về vào ngày mai.
Lời cô còn chưa dứt, Thẩm Hủ Sam đã tiến lên ôm chặt lấy cô, có hơi mạnh tay, nhưng anh vẫn cố kìm nén cảm xúc của mình: \”Tiểu Hà, em có lạnh không?\”
\”Hả?\” Chu Thính Hà chưa phản ứng kịp lời anh, vài giây sau mới hiểu ra là anh đang hỏi cô mặc váy dây như vậy có lạnh không.
\”Cái gì chứ, nhà mình bật sưởi rồi mà, sao em lạnh được.\”
Cô đưa tay đấm nhẹ vào lưng anh. Cô đã phải mất công thuyết phục bản thân mới dám mặc bộ đồ hở như vậy trước mặt anh, vậy mà Thẩm Hủ Sam chẳng những không khen đẹp mà còn hỏi có lạnh không. Chu Thính Hà tự nhiên thấy hơi tức, \”Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em đấy!\”
Thẩm Hủ Sam vùi đầu vào hõm vai cô, nhưng không nhịn được mà bật khóc. Chu Thính Hà nhanh chóng cảm nhận được cơ thể anh run lên cùng với sự thay đổi trong cảm xúc. Cô bị phản ứng này của anh làm cho vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Thẩm Hủ Sam cố gắng kìm nén bản thân. Lần này anh thật sự không phải muốn nũng nịu để lấy lòng cô, mà là… anh thật sự muốn khóc.
Anh từng nghĩ mình không còn vị trí quan trọng trong lòng cô như trước nữa, nghĩ rằng Chu Thính Hà căn bản đã quên mất sinh nhật anh, nghĩ rằng mình chẳng thể so với công việc của cô. Cuối cùng, chỉ vì sợ nước mắt mình làm bẩn làn da cô, anh mới miễn cưỡng kiềm chế cảm xúc lại. Anh vội cầm chăn bọc lấy cô:
\”Tiểu Hà chịu về là anh vui rồi.\”