Chu Thính Hà mỉm cười vỗ nhẹ vào má anh, \”Lúc em đi làm, chẳng phải anh cũng một mình ở nhà ngoan ngoãn được mà?\”
Thẩm Hủ Sam không trả lời cô, chỉ chăm chú giúp cô sưởi ấm. Vừa nãy Chu Thính Hà nói lạnh không phải là giả, bởi vì lòng bàn tay cô thực sự hơi lạnh.
Cô có thói quen chạy ra ban công để gọi điện thoại một mình, còn Thẩm Hủ Sam lúc ấy cũng không kịp nghĩ đến việc bước ra ngoài, để cô ở trong phòng một mình nghe điện thoại.
Thẩm Hủ Sam lại giang tay ôm lấy cô, \”Tiểu Hà, như vậy còn lạnh không?\”
Trên người anh thoảng ra mùi hương dễ chịu, nhiệt độ cơ thể cao hơn người bình thường một chút khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn. Chu Thính Hà vô thức dựa sát vào anh, \”Ừm, không quá lạnh nữa.\”
Nếu ngày nào cũng có thể hòa hợp và ấm áp như thế này thì tốt biết mấy. Chu Thính Hà nặn ra một nụ cười, thầm nghĩ những ngày vui vẻ thế này sống được ngày nào hay ngày đó, cũng không biết còn có thể kéo dài được bao lâu.
Hai ngày nay Thẩm Hủ Sam không dám làm càn. Trên giường, anh chỉ đơn thuần ôm cô, thỉnh thoảng hôn hoặc được cô xoa đầu. Chỉ cần Chu Thính Hà chịu ở bên cạnh anh cùng chung sống, đối với Thẩm Hủ Sam thế là đủ rồi.
Vào sáng Chủ nhật, hai người đã ân ái một lần. Lần này, Thẩm Hủ Sam đã kiềm chế rất nhiều, bởi vì là Chu Thính Hà chủ động đề nghị. Anh chỉ làm vậy để khiến cô vui vẻ, trong từng hành động đều cẩn thận để đảm bảo cô cảm thấy thoải mái và thỏa mãn.
Sau đó, Chu Thính Hà thở không ra hơi nằm trên người anh. Thể lực cô quả thật không được tốt lắm.
Dù vóc dáng cô trông rất cân đối, cơ thể bên cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng nhưng cô vẫn yếu. Những năm trung học, vì học hành và thi cử mà cô thường xuyên thức khuya. Lên đại học, cô ngồi lì trước máy tính vẽ bản vẽ, khiến cột sống và thắt lưng bị tổn thương. Đến khi tốt nghiệp đi làm, dù môi trường văn phòng thoải mái hơn, nhưng áp lực hai năm đầu lại quá lớn, khiến sức khỏe cô sa sút nghiêm trọng.
Dù gia đình đã cố gắng bồi bổ qua chế độ ăn uống, nhưng khí huyết và sinh lực đã hao tổn không phải dễ dàng phục hồi. Người nhà khuyên cô nên thư giãn một chút, đừng cố gắng quá. Bề ngoài cô đồng ý, nhưng lúc cần cố thì cô vẫn cố. Đến khi nhận ra cơ thể mình không còn khả năng chịu đựng được nữa, cô bắt đầu điều chỉnh chế độ sinh hoạt, tập thể dục vừa phải, và luôn có chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc. Những năm gần đây sức khỏe cô đã cải thiện hơn trước, nhưng mệt là mệt, tránh không được.
Trên giường, cô luôn muốn làm Thẩm Hủ Sam khóc. Dù anh có khóc thật, nhưng đó lại là vì muốn dỗ dành cô vui vẻ, hoặc đôi khi là những giọt nước mắt sinh lý do quá phấn khích. Cuối cùng, người mệt vẫn là cô.
Cô vỗ nhẹ vào mặt Thẩm Hủ Sam. Anh nhỏ giọng hỏi, \”Sao thế Tiểu Hà?\”
\”Tháng sau đến kỳ mẫn cảm, em không thể chơi cùng anh như vậy được nữa.\”
Thẩm Hủ Sam lập tức cảnh giác, nhất thời không hiểu vì sao cô lại nói câu này. Do bản tính nhạy cảm và đa nghi khi kỳ nhạy cảm đến gần, phản ứng đầu tiên của Thẩm Hủ Sam là Chu Thính Hà không cần anh nữa, không muốn ở cùng anh nữa.