Không biết tại sao, Chu Thính Hà chỉ cảm thấy bầu không khí bữa tối có chút kỳ lạ. Hôm nay Thẩm Hủ Sam không đi đâu cả, anh ngồi ở bàn ăn liên tục kể về những việc mình đã làm trong ngày để phân tán sự chú ý trong thời kỳ dễ mẫn cảm, và anh đã rất ngoan ngoãn bị khóa lại hôm nay.
Bầu không khí này kỳ lạ giống như khi Thẩm Hủ Sam theo cô đến căn nhà gần đại học trước đây.
Chu Thính Hà ngẩng đầu nhìn Thẩm Hủ Sam, anh vừa không ngừng nói chuyện vừa gắp thức ăn cho cô. Khi Chu Thính Hà nhìn anh chằm chằm trong vài giây, anh mới nhận ra rằng dường như cô luôn nhìn mình. Thẩm Hủ Sam lập tức ngẩng đầu cười. Nụ cười của anh rất đẹp. Trong nụ cười ấy còn có một chút nịnh nọt, điều này khiến Chu Thính Hà cảm thấy thoả mãn.
Chu Thính Hà không hiểu tại sao người khác luôn nói Thẩm Hủ Sam trông không dễ gần. Ngay cả Đới Hiểu Châu cũng đã từng nói Thẩm Hủ Sam là kiểu người bên ngoài nhìn có vẻ rất lễ phép ôn hòa, nhưng thực tế lại giữ khoảng cách với mọi người. Dường như cô chưa bao giờ có cảm giác này, còn Đới Hiểu Châu thì dùng giọng điệu có chút mơ hồ nói với cô: \”Cậu không giống như những người khác.\”
Ví dụ như Thẩm Hủ Sam hiện tại, anh cười rất thân thiết, thậm chí có chút đáng yêu. Chu Thính Hà nhìn anh như vậy không phải là trông không vui, ngược lại, tâm trạng anh có vẻ khá tốt, những nghi ngờ trong lòng cô cũng dần tan biến.
Cô bị ánh mắt có phần nóng bỏng của Thẩm Hủ Sam nhìn đến mức không thoải mái, Chu Thính Hà vội cúi đầu xuống, giả vờ như đang rất tập trung ăn cơm, rất bận rộn. Cho đến khi bữa tối kết thúc, Thẩm Hủ Sam mới lén lút bước đến bên cạnh cô xin một cái ôm.
Chu Thính Hà cuối cùng cũng nhận ra tại sao cô cảm thấy bầu không khí hôm nay có chút kỳ lạ. Vì hôm nay Thẩm Hủ Sam trông không còn dính người như trước nữa. Nếu như là trước đây, vào thời kỳ mẫn cảm, thông thường không cần đợi đến lúc ăn xong rảnh rỗi, khi Chu Thính Hà thay giày bước vào, có thể Thẩm Hủ Sam đã dính chặt vào cô, đòi ôm và hôn rồi.
Vì bây giờ không ngửi được mùi hương của pheromone trên người Thẩm Hủ Sam, Chu Thính Hà không dễ dàng phán đoán được trạng thái hiện tại của anh, nhưng vì nghĩa vụ dỗ dành, Chu Thính Hà liền để mặc cho anh ôm thế nào thì ôm.
\”Tiểu Hà, tối nay em có việc quan trọng cần làm không?\”
Chu Thính Hà nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sau đó lắc đầu, \”Không có.\”
Mặc dù công việc của cô thực sự không nhẹ nhàng, nhưng sau giờ làm việc là thời gian nghỉ ngơi rồi, trong trường hợp có thể đảm bảo hoàn thành lịch trình của mình, cô không nhất thiết phải làm việc ở nhà.
\”Tối nay chúng ta có thể đi tắm sớm một chút không?\” Thẩm Hủ Sam đột nhiên có chút rụt rè ngụ ý với cô. Chu Thính Hà ngay khi hiểu ý liền đỏ mặt, Thẩm Hủ Sam hiện tại giống như đang lái xe trên con đường không có lối quay đầu. Cô giả vờ như đang xem TV rất chăm chú, sau đó gật đầu.
Vì vừa mới ăn no nên không thể tắm ngay được, hơn nữa hiện tại Thẩm Hủ Sam cũng không tiện ra ngoài, Chu Thính Hà cũng bỏ qua hoạt động đi dạo tiêu cơm ngoài biệt thự hôm nay.