Chu Thính Hà ngẩng đầu lên, lại hung hăng cắn hai phát vào mặt anh, Thẩm Hủ Sam nằm dưới cô không nhịn được mà hít một hơi lạnh, cô thật sự cắn không chút nương tay.
Thẩm Hủ Sam ôm eo cô, tránh cho cô khỏi ngã ra khỏi người mình, \”Tiểu Hà có thể hôn anh không?\”
Anh còn chưa nói hết câu, Chu Thính Hà đã chặn miệng anh lại. Anh mở mắt đón nhận nụ hôn của cô, \’một lần quen, hai lần lạ\’, kỹ thuật hôn của hai người cũng không còn vụng về như lúc đầu.
\”Kính của anh…\” Chu Thính Hà hôn được một nửa thì bị kính của anh chạm vào. Thẩm Hủ Sam rút một tay định tháo kính xuống. Nhưng cô lại đột nhiên nắm lấy cánh tay anh ngăn lại, \”Khoan đã, sao cảm giác kính này khác với cái kính mới hôm qua của anh?\”
Thẩm Hủ Sam gật đầu, \”Là một cặp khác, trông có đẹp không? Tiểu Hà thích không, đây là một trong những cặp em đã chọn.\”
Chu Thính Hà không đáp lại anh, đợi đến khi Thẩm Hủ Sam vừa tháo kính ra, cô lại nghiêng người về phía trước. Không khí xung quanh dường như cũng trở nên ngột ngạt.
Thời tiết gần đây rõ ràng đã mát mẻ hơn nhiều, nhiệt độ trong phòng cũng rất dễ chịu, nhưng Chu Thính Hà lại cảm thấy nóng bức, ngực và mặt cô đều đỏ bừng. Trong văn phòng chỉ còn lại âm thanh hai cơ thể chạm nhau và tiếng thở dốc khi hôn nhau.
Chẳng bao lâu sau, Chu Thính Hà đột nhiên ngẩng đầu lên, cô nhìn về phía cửa, \”Hình như có người gõ cửa.\”
Chu Thính Hà không kìm được mà nắm chặt hơn vào cổ áo Thẩm Hủ Sam. Thẩm Hủ Sam vốn đã nhắm mắt hưởng thụ sự gần gũi của cô, bị tiếng gõ cửa bên ngoài làm gián đoạn, trong lòng có chút khó chịu, anh thậm chí còn muốn giả vờ như mình không nghe thấy, rồi đắm chìm vào sự thân mật với Chu Thính Hà.
\”Mau đi mở cửa đi.\” Chu Thính Hà có chút sốt ruột, cô không biết cửa văn phòng của Thẩm Hủ Sam có khóa kỹ không, nếu cấp dưới của anh mở cửa luôn thì biết làm sao.
Cô vừa nói vừa bò xuống khỏi người Thẩm Hủ Sam. Thẩm Hủ Sam đành phải đi mở cửa xem ai đến tìm, anh chỉnh lại cổ áo bị Chu Thính Hà làm nhăn nhúm, rồi chuẩn bị đi về phía cửa.
\”Đợi đã! Trên mặt anh còn dính son.\”
Chu Thính Hà vội rút vài tờ khăn giấy ướt kéo Thẩm Hủ Sam lại, dùng sức lau mạnh trên mặt anh, cố gắng xóa nhanh dấu vết son môi. Đợi đến khi cô lau sạch hết vết son, trên mặt Thẩm Hủ Sam đã vì ma sát với khăn giấy mà đỏ ửng để lại dấu vết khác. Chu Thính Hà có chút bất lực, cảm giác hành động của mình giống như \’giấu đầu lòi đuôi\’.
Thẩm Hủ Sam không nhìn thấy được bộ dạng trên mặt mình, nhưng nhìn biểu cảm của Chu Thính Hà anh cũng đoán được đại khái, anh ôm eo cô cúi đầu hôn một cái lên má cô, rồi thật sự bước đến cửa.
Anh dĩ nhiên không ngại để người khác thấy dấu vết thân mật với Chu Thính Hà trên người mình, anh thậm chí còn mong mọi người đều biết vợ anh đã đè anh xuống sofa trong văn phòng mà hôn cuồng nhiệt.
Khi anh mở cửa, phát hiện ra đó là Trì Hằng.
Thẩm Hủ Sam không có thói quen ngủ trưa, nhưng thời gian buổi trưa không làm việc anh cũng sẽ nghỉ ngơi một chút, như ngồi trên sofa văn phòng để thiền hoặc đọc tin tức gì đó. Trì Hằng cũng vì biết Thẩm Hủ Sam không ngủ trưa nên mới dám đến tìm anh vào giờ này.