Đêm hôm trước anh đã kiềm chế bản thân để ngủ một mình, điều đó thực sự rất khó chịu. Thẩm Hủ Sam ôm chặt lấy gối của mình, rất lo sợ Chu Thính Hà sẽ từ chối anh.
Chu Thính Hà nhìn qua chiếc giường lớn của cô, cũng không có ý kiến gì, cô gật đầu. Trong lòng nghĩ rằng \’gì mà bảo là anh ngủ với cô, rõ ràng là cô ngủ với Thẩm Hủ Sam.\’
Thẩm Hủ Sam vui mừng nhảy đến bên giường, đặt chiếc gối xuống. Anh nhìn hai chiếc gối đặt trên đầu giường, mỉm cười vui vẻ. Trên giường của cô có tận hai chiếc gối, một trong số đó là của anh.
Dù lần trước ngủ chung giường với Chu Thính Hà cũng không phải là chuyện đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên Chu Thính Hà trong trạng thái tỉnh táo đồng ý yêu cầu như vậy của anh.
Thẩm Hủ Sam nhanh chóng ngồi ở mép giường, nhìn Chu Thính Hà soi gương dưỡng da, anh chỉ ngồi yên lặng ở mép giường chờ Chu Thính Hà.
Cô có hơi mệt nhưng lại không muốn ngủ quá sớm. Bôi kem xong, cô từ từ bước lên giường.
\”Sao anh còn chưa ngủ?\” Cô liếc nhìn Thẩm Hủ Sam vẫn đang ngồi.
\”Anh đang đợi em.\” Thẩm Hủ Sam nở một nụ cười ngoan ngoãn. Trong lúc nấu bữa tối anh đã uống thêm một liều thuốc ức chế, cộng thêm việc cơ thể được giải tỏa, phản ứng kỳ nhạy cảm của Thẩm Hủ Sam giờ đây cũng không còn mạnh mẽ nữa. Đặc biệt là lúc này được bao quanh bởi mọi thứ trong phòng của Chu Thính Hà, Thẩm Hủ Sam cảm thấy rất an toàn.
Chu Thính Hà cởi dép, liếc nhìn dép cặp của hai người. Lúc mới chuyển vào biệt thự, cô hầu như không chuẩn bị đồ dùng sinh hoạt gì, ngay cả mỹ phẩm dưỡng da cũng là mua mới.
Người quản gia phụ trách mua sắm đồ dùng sinh hoạt đương nhiên đã chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ đồ đôi cho hai người, ngoài dép ra, ly súc miệng, bàn chải đánh răng và thậm chí cả khăn tắm đều là đồ đôi. Nhưng hai người họ luôn không sử dụng cùng một phòng tắm, những món đồ đôi này trở nên vô dụng.
Thẩm Hủ Sam theo ánh mắt của Chu Thính Hà nhìn qua, anh đặt ngay ngắn đôi dép của mình bên cạnh dép của cô, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Thính Hà cười một cái.
Chu Thính Hà cầm điện thoại nằm xuống gối của mình. Thật ra giờ đây cô cảm thấy Thẩm Hủ Sam tuy có chút không bình thường, nhưng đối với một người đang trong kỳ nhạy cảm như anh thì lại rất bình thường, cô không quá nhất thiết phải ngủ cùng anh. Chỉ là vừa rồi Thẩm Hủ Sam đã ôm gối của mình đến đây, Chu Thính Hà không tiện từ chối.
Cô nằm nghiêng người, quay mặt về phía mép giường bên kia. Thẩm Hủ Sam thấy cô đã nằm xuống rồi mà vẫn đang chơi điện thoại, trong lòng đoán rằng có lẽ cô sẽ còn chơi một lúc nữa mới ngủ, nên anh cũng không chủ động tắt đèn trong phòng mà cùng nằm xuống với Chu Thính Hà.
Thẩm Hủ Sam cẩn thận liếc nhìn Chu Thính Hà, cô hiện tại đang quay lưng về phía anh, anh không thể quan sát được biểu cảm của cô, cũng không biết tâm trạng của cô bây giờ ra sao, anh đột nhiên có chút bất an.
Anh trằn trọc trở mình một lúc, cuối cùng Thẩm Hủ Sam vẫn quyết định nghiêng người về phía Chu Thính Hà, anh cẩn thận đưa tay ra, vòng nhẹ qua eo cô. Eo của Chu Thính Hà rất nhạy cảm, dễ bị nhột, tay của Thẩm Hủ Sam vừa mới đưa qua, cô đã bị nhột đến mức không nhịn được mà co người lại, tay còn lại khẽ vỗ vào tay anh.