Đọc truyện tại: nghiatrenmatchu.wordpress.com
Có lẽ cảm giác được Chu Thính Hà đang nhìn mình, Thẩm Hủ Sam đặt nĩa xuống, quay lại nhìn cô.
Chu Thính Hà lặng lẽ thu hồi ánh mắt. Thẩm Hủ Sam đã ăn xong rồi, cô có lăn tăn cũng chẳng ích gì.
\”Miếng này cũng không ăn hết hả?\” Thẩm Hủ Sam hỏi cô.
Cô đành lắc đầu: \”Miếng này ăn hết, ăn hết được.\” Để chứng tỏ cho Thẩm Hủ Sam quả thực cô có thể ăn hết chiếc bánh, cô cầm nĩa lên ăn thêm hai miếng. Thẩm Hủ Sam mới không hỏi thêm câu nào nữa.
Chu Thính Hà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Đã lâu rồi cô không liên lạc với anh. Cô thực sự cảm thấy bầu không khí giữa hai người có chút kỳ lạ.
Một ngày mơ hồ trôi qua như vậy, nhà họ Thẩm và nhà Chu rất thân với nhau nên họ đưa Chu Thính Hà về nhà trước.
\”Vậy con vào nhà đây, tạm biệt mọi người.\” Chu Thính Hà vẫy tay rồi xuống xe.
Nhưng cô không ngờ Thẩm Hủ Sam cũng đi xuống.
Cô dừng lại quay đầu nhìn anh, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu thắc mắc tại sao Thẩm Hủ Sam cũng xuống xe. Rồi cô nhìn thấy trên tay anh có một hộp quà bằng nhung tỏa sáng dưới ánh trăng.
\”Cái này tặng cậu.\” Thẩm Hủ Sam đưa cho cô.
Anh thường xuyên tặng quà cho cô, Chu Thính Hà đã quen rồi, cô tự nhiên nhận lấy chiếc hộp từ tay Thẩm Hủ Sam: \”Cái gì vậy?\”
\”Bây giờ mở ra xem đi.\”
Cô mở ra thấy một đôi bông tai hồng ngọc. Sưu tầm đá quý thô và trang sức đá quý là một trong những sở thích hiếm hoi của Chu Thính Hà, bởi vì cô thích tất cả những thứ sáng bóng.
Chu Thính Hà không có yêu cầu gì về thiết kế và cũng không quá kén chọn nhưng lại rất khó tính về chất lượng của những viên đá. Dù không ở trong một căn phòng sáng sủa và rộng rãi nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy hai viên đá có chất lượng cao như thế nào.
\”Rất đẹp.\” Cô lấy đôi khuyên tai ra và lắc chúng trước đèn đường. Viên đá chính trên khuyên tai là một viên hồng ngọc ánh sao, và viên đá phụ được khảm là hồng ngọc màu máu bồ câu.
Đôi bông tai phát ra hiệu ứng quang học đặc biệt dưới ánh sáng và những viên đá quý phản chiếu ánh sáng giống như ngôi sao mười hai tia tương đối hiếm. Cô khá thích những viên đá sáng bóng này.
\”Thích là được.\”
\”Muốn đeo lên cho cậu xem không?\” Chu Thính Hà cầm điện thoại lên, màn hình đen của điện thoại phản chiếu khuôn mặt cô và đôi bông tai trên tay cô.
\”Được, để tôi đeo lên cho cậu.\” Thẩm Hủ Sam lại gần, lấy chiếc khuyên tai trong tay cô, dùng đầu ngón tay véo vành tai nhỏ của cô, giúp cô đeo lên. Đây không phải là lần đầu tiên Thẩm Hủ Sam giúp cô đeo trang sức. Mặc dù đã lâu không làm nhưng bàn tay của Thẩm Hủ Sam vẫn quen thuộc.
Thẩm Hủ Sam cao hơn cô rất nhiều, anh cúi đầu cẩn thận giúp cô đeo khuyên tai. Chu Thính Hà không dám cử động, cô chỉ lặng lẽ chờ anh. Tai cô rất nhạy cảm, rất nhanh cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay và hơi thở ấm áp của anh.