Chu Thính Hà nhìn thấy vẻ mặt của anh dần trở nên lạnh lùng, cô có phần dùng lực mạnh hơn để rút tay mình ra. Chu Thính Hà nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng vài giây, \”Tối nay ăn món gì nhỉ, chúng ta lên mạng xem thực đơn trước nhé.\”
Cô không trả lời trực tiếp lời nói của Thẩm Hủ Sam.
Thẩm Hủ Sam ngơ ngác nhìn phía sau đầu của cô, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Anh hiểu Chu Thính Hà quá rõ rồi, cô có lẽ không có ý nói rằng mối quan hệ của hai người không tốt, mà cô đang né tránh, cô đang né tránh mối quan hệ thân mật ban đầu của họ.
Khi Chu Thính Hà quay đầu lại lần nữa, Thẩm Hủ Sam lặng lẽ thở dài một hơi, vội vàng thu lại biểu cảm trên mặt, cố gắng kiềm chế cảm giác bực bội và buồn bã trong lòng. Thẩm Hủ Sam nặn ra một nụ cười ấm áp, \”Được.\”
Anh lấy điện thoại di động ra, mở trang web của nhà hàng đã đặt trước, hiển thị trang thực đơn trước mặt Chu Thính Hà, bắt đầu cùng cô chọn món ăn tối nay.
Cũng như mỗi bữa ăn trong hơn một tháng qua, hai người lặng lẽ ăn xong bữa tối rồi cùng nhau lên xe về nhà.
Hôm nay ăn tối sớm, khi trở về nhà trời vẫn còn sáng, ánh hoàng hôn trải dài khắp bầu trời.
Buổi chiều có dì giúp việc đến dọn dẹp, căn nhà đặc biệt sạch sẽ, Chu Thính Hà nhìn thấy ngôi nhà sạch sẽ gọn gàng liền cảm thấy tâm trạng cũng tốt lên một chút. Cô thay giày, hát nhẩm một bài hát thiếu nhi mà cô không nhớ tên, tung tăng nhảy vào nhà.
Hiện tại cô có chút không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hủ Sam, nên vừa bước vào nhà cô đã lên phòng của mình trên tầng hai, ngồi nghỉ một lúc trên chiếc ghế sô-pha nhỏ trong phòng rồi chơi điện thoại, xem tin tức buổi tối.
Vì chiều nay họp xong Thẩm Hủ Sam đã đến tìm cô, nên vẫn còn một số việc vặt vãnh cô chưa hoàn thành. Chu Thính Hà nhân lúc bây giờ còn trống liền liên lạc với trợ lý Lưu để bàn về công việc trong hai ngày tới.
Nghĩ đến tối nay bộ phim truyền hình cô theo dõi sẽ có tập mới, Chu Thính Hà quyết định rửa mặt sớm, chuẩn bị sau khi rửa mặt xong sẽ nằm trên giường xem tập mới nhất.
Sau khi rửa mặt xong, cô đeo băng đô, tóc phía sau cũng buộc lại. Chu Thính Hà ngồi trước bàn trang điểm, vừa thoa kem dưỡng da vừa suy nghĩ chuyện khác, khiến tốc độ thoa kem của cô cũng chậm lại đôi chút.
Chu Thính Hà nghiêng đầu nhìn sang bức tường bên kia, đó là hướng phòng của Thẩm Hủ Sam. Cô có chút chột dạ chớp mắt vài cái, rồi lại đưa ánh nhìn trở lại gương trang điểm.
Cô cũng hiểu Thẩm Hủ Sam quá rõ, Chu Thính Hà làm sao mà không biết cuộc đối thoại trên xe chiều nay đã khiến Thẩm Hủ Sam cảm thấy khó chịu. Nhưng lúc đó trong lòng cô có chút rối bời, thật sự không biết phải đáp lại lời của Thẩm Hủ Sam như thế nào.
Đôi khi, Chu Thính Hà không hiểu, tại sao Thẩm Hủ Sam lại cứ cứng đầu muốn hàn gắn mối quan hệ của họ, cố gắng đưa họ trở lại quá khứ, trở lại thời điểm trước khi chưa phân hóa.
Họ chỉ là bạn tốt, là bạn tốt có mối quan hệ rất thân thiết. Nói một cách dễ nghe hơn thì là Chu Thính Hà luôn coi anh như người thân của mình. Dù bây giờ mối quan hệ của họ không còn tốt như trước, họ vẫn có thể làm bạn tốt. Nhưng dù thế nào đi nữa cũng không thể là vợ chồng thật sự.