Đọc truyện tại: nghiatrenmatchu.wordpress.com
Chu Thính Hà vốn đang cảm thấy chóng mặt và mơ hồ vì cơn đau đầu do say rượu, nhưng cảnh tượng hiện tại đã hoàn toàn làm cô tỉnh táo lại.
\”Em, em không có làm gì quá đáng chứ?\” Chu Thính Hà không dám ngẩng đầu lên.
Thẩm Hủ Sam nhìn cô che mặt, bước xuống giường nói, \”Không có gì nghiêm trọng.\”
Anh khẽ thở dài, Thẩm Hủ Sam không hề nói dối, những chuyện tối qua cũng không có gì to tát, chỉ cần anh còn nhớ được những điều cô đã làm là đủ rồi.
Và dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ, Thẩm Hủ Sam có thể đoán được, khi tỉnh lại cô sẽ quên hết những chuyện xảy ra trong lúc say. Chỉ là anh không ngờ cô có thể quên hoàn toàn như vậy. Nhưng quên cũng không sao, theo tính cách của Chu Thính Hà, có thể cô sẽ xấu hổ vì hành vi say xỉn và điên cuồng của mình nên sẽ chủ động xa lánh anh một lần nữa.
Chu Thính Hà ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Hủ Sam, cuối cùng cũng buông tay đang che mặt mình ra. Nghĩ đến Thẩm Hủ Sam từ nhỏ đến giờ chưa từng thấy cô rơi vào tình huống xấu hổ, dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ không bao giờ cười nhạo cô, Chu Thính Hà dần dần yên tâm.
Cô đã dùng quá nhiều lực khi lùi lại, vùng bị va đập lúc này cảm thấy đau âm ỉ. Cô vô thức đưa tay ra và chạm vào sau đầu.
Thẩm Hủ Sam quan sát hành động của cô, nhíu mày, vội vàng di chuyển đến bên giường nơi cô nằm, nhìn vào phía sau đầu cô và hỏi: \”Đau không?\”
\”Một chút…\” Chỗ bị đụng trúng hơi sưng. Chu Thính Hà dùng đầu ngón tay chạm vào, nhưng cơn đau khiến cô phải hít vào vài hơi
\”Để anh xem xem.\” Thẩm Hủ Sam rút tay cô ra, sợ chạm vào chỗ thương, cẩn thận vén tóc ra.
Tay Chu Thính Hà chỉ vào chỗ bị đụng: \”Chỗ này hơi đau một chút.\”
Thẩm Hủ Sam thổi nhẹ vào vết thương, nói: \”Hình như không sưng, chắc sẽ không sao đâu. Nếu thấy khó chịu thì nói cho anh biết.\”
Cô chậm rãi gật đầu.
\”Được rồi, vậy anh làm bữa sáng trước, em tắm rửa trước đi. Hôm qua say rượu, cơ thể chắc vẫn còn cảm thấy không thoải mái. Anh sẽ chuẩn bị chút đồ ăn để em có thể cảm thấy dễ chịu hơn.
\”Ừ.\” Chu Thính Hà nhìn vẫn có chút cảm kích Thẩm Hủ Sam, dù đã xa cách mấy năm, Thẩm Hủ Sam vẫn có thói quen chăm sóc cô.
Nghe được câu trả lời của cô, Thẩm Hủ Sam đứng dậy chuẩn bị rời khỏi phòng. Đột nhiên cổ tay anh bị nắm lấy, anh quay người lại thì thấy Chu Thính Hà đang cúi đầu nhìn xuống tay: \”Vết thương trên tay anh thế nào rồi?\”
\”Không sao đâu, đóng vảy rồi, không sao đâu.\” Thẩm Hủ Sam cúi đầu nhìn bàn tay cô đang nắm lấy tay anh, anh sững sờ mấy giây, thực sự muốn tay của cô có thể luôn chạm vào anh.
\”À đúng rồi.\” Cô kéo áo ngủ, Thẩm Hủ Sam bối rối quay lại. \”Em, quần áo trên người em… ?\”
\”Tối qua em cứ đòi tắm, nhưng say quá không tắm được. Anh dùng khăn lau mặt với tay chân cho em, em tự mình thay quần áo.\”