\”Thẩm Hủ Sam tìm cậu làm gì vậy?\” Đới Hiểu Châu có chút tò mò.
Chu Thính Hà lắc đầu, \”Không có gì, có lẽ anh muốn kiểm tra xem tớ đã ăn tối chưa thôi.\”
Nhưng cô vẫn cảm thấy có chút lo lắng. Tại sao Thẩm Hủ Sam lại gọi cô vào lúc này? Theo kinh nghiệm nhiều năm quen biết, giọng điệu vừa nãy của anh rất kỳ lạ.
Nhưng Chu Thính Hà không thể nói rõ có lạ ở chỗ nào. Hơn nữa Thẩm Hủ Sam chỉ nói với cô vài câu, cũng không nói gì quan trọng. Cô đành phải gạt nỗi lo lắng này sang một bên, cùng Đới Hiểu Châu quay trở lại quầy bar.
Thấy Chu Thính Hà dần dần không quá khó chịu với sự huyên náo nữa, Đới Hiểu Châu bắt đầu mắng bạn trai cũ cặn bã của cô ấy.
\”Đang yên đang lành lại yêu đương AB cái gì chứ, đúng là ngu ngốc mà.\”
\”Ngu quá, đúng thật là, ngu thiệt chứ. Mình chỉ biết Alpha có thân hình tốt và thể lực tốt, quên mất rằng họ sẽ chết nếu không có Omega trong thời kỳ nhạy cảm.
\”Thật sự, nếu kiếp này mình lại yêu Alpha thì mình là chó. Mình không thể chịu nổi việc anh ta đánh dấu người khác trước mặt mình. Mình thực sự muốn giết anh ta.\”
Chu Thính Hà vừa an ủi vừa sờ đầu cô ấy, nhấp một ngụm rượu trong tay.
Nhanh chóng uống hết ly cocktail trong tay: \”Hết cách rồi, ai bảo bản chất của con người là động vật chứ. Sinh sản là hành vi đã được khắc sâu trong gen.\”
Cô cười nói: \”Nhưng không sao đâu. Beta chúng ta là người ít bị ảnh hưởng nhất. Hãy để A và O có con với nhau đi.\”
\”Đúng vậy, bọn họ là động vật chỉ biết động dục thôi!\” Đới Hiểu Châu vừa uống vừa khóc, uống hết ly này đến ly khác.
Chu Thính Hà vốn tưởng rằng cô ấy sẽ có thể buông bỏ mối quan hệ này sau khi ra nước ngoài hơn một tháng, nhưng không ngờ rằng cô ấy vẫn còn canh cánh trong lòng.
Cô chưa từng yêu đương nên thực sự không thể hiểu được tâm trạng của Đới Hiểu Châu. Chu Thính Hà cũng đã từng nghi ngờ liệu mình có thiếu hụt hormone cần thiết để cảm thấy rung động trong quá trình yêu đương hay không. Cô đã lớn lên mà chưa bao giờ cảm thấy rung động với ai. Cũng chính vì điều này mà cô có thể yên tâm chấp nhận cuộc hôn nhân này, bởi vì cô cảm thấy mình sau ba mươi tuổi sẽ không yêu ai, vì vậy tốt nhất cô nên hoàn thành kế hoạch kết hôn của đất nước càng sớm càng tốt.
Đới Hiểu Châu khóc mệt rồi liền nằm ở một bên tiếp tục khóc.
Chu Thính Hà đã uống hết ly cocktail trong tay, cô vẫn cảm nhận được rõ ràng mùi vị hơi khó chịu của rượu. Không biết vì sao cô lại muốn tiếp tục uống.
Cô quay người cầm ly rượu Đới Hiểu Châu gọi lên, nhưng vừa uống một ngụm đã ho sặc sụa, khóe mắt chảy ra vài giọt nước mắt: \”Cay quá.\”
\”Hì hì, nóng quá, mấy anh đẹp trai trên sân khấu nóng bỏng quá.\” Đới Hiểu Châu ở bên cạnh trả lời.
Chu Thính Hà ôm trán, lo lắng xoa xoa tay: \”Hiểu Châu, kỳ thực tớ có chuyện muốn nói.\”