Đọc truyện tại: nghiatrenmatchu.wordpress.com
Đến chiều, Chu Thính Hà được biết bố mẹ hai nhà đã cùng nhau tổ chức một bữa tối, cô không có lý do gì để từ chối nên đành phải đồng ý. Cũng may hai ngày nay không bận đến mức phải tăng ca.
Ngay khi tan sở, cô rời văn phòng đúng giờ và đi đến phòng riêng mà họ đã đặt trước. Khi Chu Thính Hà lê thân thể có chút mệt mỏi về khách sạn, Thẩm Hủ Sam vừa hay cũng đến.
\”Trùng hợp quá.\” Cô vô thức nói với anh, so với sự mệt mỏi của cô, Chu Thính Hà cứ cảm thấy tâm trạng của Thẩm Hủ Sam dường như khá vui vẻ. Cô tự hỏi không lẽ thể chất của Alpha tốt đến vậy sao? Làm việc cả ngày mà không cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Thấy Chu Thính Hà chủ động chào mình, Thẩm Hủ Sam vội vàng đi tới bên cạnh cô nói: \”Bố mẹ chắc đã đợi ở bên trong một lúc rồi, chúng ta nhanh vào thôi.\”
Họ ngồi cạnh nhau như một lẽ đương nhiên. May là những trưởng bối này rất quen thuộc với nhau, nên ngay cả trên bàn ăn cũng không cần phải hư tình giả ý.
Chu Thính Hà cảm thấy bữa cơm khá thoải mái. Trong bữa ăn, họ nói về chuyện của mình. Chu Thính Hà không lên tiếng, chỉ im lặng lắng nghe. Dù sao, chủ đề họ nói đến chắc sẽ là hợp tác kinh doanh giữa hai gia đình, cũng như cuộc hôn nhân của cô và Thẩm Hủ Sam.
Về phần hai đương sự, một người ăn uống rất nghiêm túc, một người thì vừa ăn vừa chăm chú nhìn đối phương dùng bữa.
\”Tiểu Hà.\”
\”Này!\” Đột nhiên nghe thấy tên cô, Chu Thính Hà ngẩng đầu lên, liền thấy ánh mắt của bốn vị phụ huynh đều dán chặt vào hai người bọn họ. Trực giác mách bảo cô hiện tại đã đến lượt xét xử của cô.
\”Con đã bàn bạc với Tiểu Sam về việc khi nào tổ chức hôn lễ chưa? Chúng ta không thiếu tiền nên phải làm thật lớn.\”
Hứa Á Tư mỉm cười nhìn cô, giọng điệu rất dịu dàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
\”Chưa ạ, trước mắt con chưa tính đến chuyện đó.\” Những ngón tay cầm đũa của cô bắt đầu di chuyển.
Thẩm Hủ Sam không nói cho cô biết chuyện này, nên chắc anh cũng lười tổ chức lễ. Đến lúc đó, anh sẽ lại phải tổ chức thêm lần nữa khi tái hôn, và cô cảm thấy cần phải để lại đám cưới này cho người bạn đời thực sự của anh.
Hứa Á Tư nhếch môi không ngừng mỉm cười, sau đó trừng mắt nhìn Thẩm Hủ Sam.
\”Tiểu Hà cảm thấy phiền phức hoặc là quá mệt mỏi, cho nên không muốn làm hả?\” Ứng Linh thấy bầu không khí có chút kỳ quái, vội vàng nói thêm.
Chu Thính Hà liền gật đầu: \”Dạ. Hơn nữa, con và Thẩm Hủ Sam gần đây rất bận rộn, thời gian này khó có thời gian rảnh, chuyện này nói sau đi.\”
Tay trái của cô thò xuống gầm bàn chọc vào Thẩm Hủ Sam.
\”Ừ, đợi tụi con giải quyết công việc trước đã, chuyện hôn lễ để sau này nói đi ạ.\” Cảm giác được Chu Thính Hà đang cầu cứu mình, Thẩm Hủ Sam đành phải che đậy sự chua chát trong lòng, thuận theo suy nghĩ của cô mà mở lời.