Truyện chỉ được đăng ở wordpress Vườn hoa nhà mình và trang wattpad Ngọc Hân, các trang khác đều là reup.
\”Này! Anh nói đi, ở nước Mỹ làm doanh nhân thiên tài không tốt sao? Mỗi ngày rượu ngon mỹ nam vây quanh không vui sao? Vì sao lại đột nhiên về nước chìm trong vũng bùn này? Trước đây cũng không thấy anh có hứng thú với giao diện não-máy tính, có phải anh cảm thấy bản thân quá sung sướng nên tự chuốc lấy phiền toái?\”
Ngu Độ Thu nghe xong một chuỗi dài này, vẫn bình tĩnh cười nói: \”Ý tưởng này tôi đã có từ lâu, chẳng qua là đẩy nhanh quá trình thôi, nhân tiện cũng để báo thù cho người bạn cũ của mình, không được sao? Hiện tại có thêm chú hai của tôi, lý do quá đủ rồi.\”
Triệu Phỉ Hoa xua tay: \”Thôi đi, anh từ khi nào có tinh thần trọng nghĩa mạnh mẽ như vậy? Truy tìm hung thủ là chuyện của cảnh sát, nếu anh lần này có thể trở về bình an không có việc gì thì nên thắp nhang cảm t.\”
Hắn đảo mắt, đứng dậy thu dọn đống tài liệu vương vãi trên bàn họp: \”Bỏ đi, tôi cũng biết tôi không nói được anh, khi anh cứng đầu dù có tám người đàn ông khỏa thân nhảy múa trước mặt anh thì anh vẫn thờ , tôi còn phải lên kế hoạch PR, nhớ rõ cho tôi thêm tiền thưởng! 10 vạn (100.000) là thấp nhất !\”
\”Phép so sánh này của cậu ……\” Ngu Độ Thu bật cười, tiện tay đưa ra con số: \”30 vạn, vất vả rồi , cậu là nhân viên cũ duy nhất tôi mang về nước lần này, cố gắng làm việc, quyền lợi không thể thiếu.\”
Cơn tức giận của Triệu Phỉ Hoa bị sức mạnh tiền tài áp xuống một chút, trong lời nói có dao găm: \”À, còn nữa, tôi khuyên anh không nên suốt ngày bỏ bê vị hôn thê, tuy hiện tại nhà họ Đỗ đang sa sút, kinh tế đình trệ, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, anh trai của cô ấy tại giới báo chí trong nước cũng có chút tiếng nói, có thể nhờ anh ta giúp anh thay đổi khuynh hướng truyền thông. Tôi sẽ hẹn anh ta gặp mặt anh, trước đó anh không cần cung cấp cho giới truyền thông bất kỳ câu trả lời nào, truyền thông giỏi nhất là đổi trắng thay đen, ngay cả khi anh nói \’ tôi không bày tỏ bất kỳ ý kiến nào về vụ việc lần này \’, cũng sẽ bị bọn họ bóp méo thành \’ Ngu Độ Thu từ chối chịu trách nhiệm cho cái chết của Ngu Văn Thừa \’.\”
Ngu Độ Thu thấy hắn rốt cuộc cũng dong dài xong rồi, âm thầm thở dài: \”Được, cậu cứ sắp xếp là được, lão Chu, Bảo Quốc, đưa Phế…… Đưa Phỉ Hoa đi ra ngoài.\”
Lâu Bảo Quốc không tình nguyện đứng lên, vì câu nói \’ nồi bao thịt \’ vừa nảy mà canh cánh trong lòng, lầu bầu: \”Đưa cái gì mà đưa, hắn không phải không biết đường……\”
Triệu Phỉ Hoa lỗ tai vừa động, lại mở miệng mắng: \”Tên mập chết tiệt, đưa tôi ra ngoài thì sao? Ai biết bên ngoài biệt thự có sát thủ hay không, tôi chết rồi ai sẽ ngăn cơn sóng dữ cho các người?\”
Lâu Bảo Quốc tức giận đến đỏ mặt, ngại có Ngu Độ Thu ở đây, không dám cùng hắn cãi nhau, nén giận mà đưa hắn tới cửa, lặng lẽ thì thầm với Chu Nghị: \”Triệu Phỉ Hoa thật mẹ nó nói nhiều chuyện vô nghĩa……\”
Triệu Phỉ Hoa đột nhiên quay đầu!
\”Này!\” Lâu Bảo Quốc sợ tới mức nhảy dựng ra sau, suýt nữa dẫm lên Chu Nghị, cho rằng bị nghe thấy. Nhưng mà Triệu Phỉ Hoa không nhìn hắn, ánh mắt nghi hoặc hướng về phía Ngu Độ Thu: \”Đúng rồi, tôi nghe nói tiệc chiêu đãi lần này, anh tuyển một vệ sĩ mới? Người đâu? Sao tôi không thấy hắn?\”