Dụ Hành Chu chỉ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Y luôn có thể lên kế hoạch cho mọi thứ và giữ bình tĩnh trước mọi tình huống khẩn cấp. Mỗi ngày y đều tính toán điều này hoặc lo lắng về điều kia, và hiếm khi dành thời gian mơ mộng. Y không biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Mặc dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng sự thôi thúc gần như không thể kiểm soát đó cũng đủ khiến y hoảng loạn.
Nếu Tiêu Thanh Minh phát hiện ra y thì sao… Y không biết mình nên nhìn hắn thế nào. Người yêu thời thơ ấu ngây thơ và bạn học ngày xưa, giờ là một vị quan gian trá nuôi dưỡng những suy nghĩ bất kính và xấu xa? Thật khó để lấy lại lòng tin của nhau, và thật khó để lấy lại sự gần gũi đặc biệt mà chúng ta đã có trong quá khứ… Dụ Hành Chu không cách nào hình dung cảm giác trong lòng, y biết nếu như để lộ ra bất kỳ manh mối nào, rất có thể sẽ gặp họa, nhiều năm trước y đã nếm trải cay đắng của sự bốc đồng, tại sao hiện tại lại không thể không lặp lại sai lầm như vậy? Hoặc có lẽ y không nên buông thả bản thân mà cứ liên tục theo đuổi, y nên kiềm chế bản thân nhiều hơn một chút, khoan dung hơn.
Nhìn người đàn ông ấy dần củng cố quyền lực, vực dậy lòng dân, khôi phục đất nước, trở thành một vị vua sáng suốt, tên tuổi sẽ đi vào lịch sử, ít nhất vẫn còn nhiều năm tháng đồng hành cùng hắn, chúng ta không nên mong cầu điều gì khác. Nhưng lỗi lầm ngày hôm nay có vẻ như đang chế giễu sự kiên trì nực cười của y. Càng kìm nén bản thân thì càng không muốn, càng không muốn thì ham muốn sắp bùng phát càng mạnh mẽ.
Y đứng dậy mặc áo khoác, sau đó từ trong tay áo lấy ra một quyển thơ được gấp gọn gàng, suýt nữa đã giật mất từ tay Tiêu Thanh Minh, nếu là người khác, sao có thể dám trộm của hoàng đế? Y biết đây cũng là sự chấp thuận ngầm của Tiêu Thanh Minh đối với y. Dụ Hành Chu nhẹ nhàng vuốt ve tờ giấy, nhẹ nhàng miêu tả hai câu thơ cuối cùng, nếu như đây không phải là tác phẩm do Tiêu Thanh Minh mười ba tuổi viết ra vì buồn chán, yy sẽ không nhịn được mà cảm động, cho rằng đây là một bài thơ tình do người kia gửi tặng. Một nụ cười yếu ớt hiện lên trên môi y. Nếu người đó cũng có tình cảm với y… đó có lẽ là chuyện hạnh phúc nhất trên thế giới này. Chỉ cần nghĩ đến thôi là y đã bất giác muốn mỉm cười. Thật không may, rốt cuộc đó chỉ là suy nghĩ viển vông của y mà thôi. Y nên tránh xa người đó…
Đang nghĩ như vậy, Dụ Hành Chu mơ hồ nghe thấy tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ, lúc này mới giật mình phát hiện mình đã vô tình rời khỏi phòng ngủ, đi đến cửa phòng đối diện Tiêu Thanh Minh.
Dụ Hành Chu: \”…\”
Trong lòng y không khỏi khinh thường chính mình, nghĩ rằng mình thật sự vô vọng. Cửa phòng cánh đóng chặt, mọi người hẳn đã đi ngủ rồi. Hai người lang thang ngoài cửa là Lý Trường Mặc và Mục Lân, hai học giả của học viện. Hai người đột nhiên nhìn thấy Dụ Hành Chu, đều giật mình. Lý Trường Mặc vội vàng khom người chào y: \”Học trò Lý Trường Mặc, hân hạnh được gặp ngài.\” Hai người bọn họ đều không biết thân phận thực sự của người trước mặt, chỉ nghĩ rằng đó là người trong phủ \”Dụ công tử\”. Sự tự giễu cay đắng trong lòng Dụ Hành Chu lập tức biến mất, biểu cảm trên mặt vẫn tao nhã và bình tĩnh như thường lệ.