TRÀ HƯƠNG MÃN TINH KHÔNG CHƯƠNG 96
Chương 96: Phát hiện mới
Vũ trụ bao la khôn cùng, đội hình quân hạm tam giác, lấy tốc độ nhanh chóng xẹt qua bầu trời. Trong khoang thuyền nghỉ ngơi của chiến hạm chỉ huy, Đoạn Sở nâng cằm ngồi trên ghế, ánh mắt không chút để ý đảo qua bộ sách trên mặt bàn, mân môi, thở dài, thu lại sách vào nhẫn không gian.
\”Ô\”, \”ô\”, hai thanh âm yếu ớt tràn ngập ủy khuất từ bên trái truyền đến, Đoạn Sở quay đầu lại, đang chuẩn bị đứng dậy, lại thấy được Úc Thịnh Trạch mang theo chúng nó, nhất thời mặt đỏ lên.
Úc Thịnh Trạch mang theo lồng thú đi đến, sau đó mở lồng sắt, đem hai Tử Tinh thú bỏ vào lòng Đoạn Sở, rồi ngồi xuống ở ghế bên kia, thuận tay đem Đoạn Sở kéo vào lòng ngực, nhìn thẳng vào Đoạn Sở, thấp giọng hỏi: \”Làm sao vậy, vẫn nhớ nhà sao?\”
Đoạn Sở lắc lắc đầu, rối rắm, vẫn là nhịn không được hỏi: \”Lời Khang Xa nói, là sự thật?\”
Trên quân hạm dọc theo đường đi, ánh mắt Nguyên Vĩnh Nghị nhìn hắn vẫn luôn mang theo trêu ghẹo, làm hắn quẫn bách đến nỗi ngay cả dũng khí đối diện với Úc Thịnh Trạch cũng không có, vào cabin rồi không dám đi ra ngoài.
Úc Thịnh Trạch tựa hồ không nghe ra sự bối rối trong lời nói của Đoạn Sở, lập tức hồi tưởng lại, sau đó do dự nhìn Đoạn Sở: \”Đương nhiên là thật, hay là ngươi cảm thấy quá sớm, muốn sau khi tốt nghiệp mới ký kết bầu bạn?\”
Khuôn mặt trắng nõn của Đoạn Sở hoàn toàn nhiễm đỏ ửng, hắn rõ ràng là hỏi chuyện người Trữ gia sẽ tới Đế Ma Tư tham dự hôn lễ, kết quả Úc Thịnh Trạch thế nhưng lại nghĩ hắn lo lắng vấn đề thời gian cử hành hôn lễ?
Úc Thịnh Trạch vốn đang nghĩ khuyên bảo Đoạn Sở một chút, từ khi hai người xác định quan hệ, hôn lễ tự nhiên là càng sớm cử hành càng tốt, căn bản không cần thiết kéo dài. Nhìn thấy ánh mắt cùng hai gò má Đoạn Sở trở nên đỏ ửng, hắn bỗng nhiên ý thức được, Đoạn Sở vốn không phải lo lắng vấn đề thời gian. Úc Thịnh Trạch cúi đầu, ngậm lấy đôi môi Đoạn Sở, nhẹ nhàng gặm cắn, đôi môi mềm mại tựa cánh hoa, sinh ra một cỗ run rẩy, làm cho tay hắn không thể khống chế đem Đoạn Sở càng ôm chặt trong lòng ngực.
\”Tiểu Sở, chúng ta cử hành hôn lễ trước khi ngươi tốt nghiệp, được không?\” Đôi môi Úc Thịnh Trạch chuyển qua bên tai Đoạn Sở nói nhỏ, cho dù không ai dạy qua, hắn lại theo bản năng, tìm được phương thức ở chung tốt nhất với Đoạn Sở.
Đoạn Sở dồn dập điều chỉnh hô hấp, mở to mắt, gương mặt Úc Thịnh Trạch phóng đại cùng đôi mắt đen chờ đợi gần trong gang tấc.
\”Hảo.\” Hắn trả lời, môi lại bị hôn trụ, thân thể hai người càng thêm dán sát, thẳng đến khi hai Tử Tinh thú hít thở không thông liều mạng giãy dụa rời khỏi.
\”Ai!\” Đoạn Sở mới luống cuống tay chân đẩy Úc Thịnh Trạch ra, cẩn thận nâng hai Tử Tinh thú đặt trên bàn.
\”Ô\”,Tử Tinh thú hoàng tộc run run bộ lông bị đè bẹp, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt màu vàng to ướt sũng tràn ngập ủy khuất. Bạch Bạch đã lớn một vòng cũng hướng về phía Đoạn Sở mềm yếu kêu một tiếng, so với Đoàn Tử thân thể nhỏ bé không lớn hơn bàn tay bao nhiêu cùng đứng chung một chỗ, quả thực là tủi thân đến cực điểm.