Trà Hương Mãn Tinh Không – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trà Hương Mãn Tinh Không - Chương 5

Chương 5: Phát hiện mới

Đoạn Chí Tu vốn cũng muốn phụ họa thê tử, sự tình đã như vậy, đương nhiên không thể tùy ý để cho Đoạn Sở nổi điên, không những hôn yến của hai nhà bị hủy, còn mang đến gièm pha cho gia tộc. Nhưng nghe được lời nói của mẫu thân, hắn không khỏi chần chờ nhìn về phía phụ thân. Đoạn Chí Tu vẫn không hiểu được những uẩn khúc trong đó, cũng không rõ tính toán của cha mẹ. Nếu trước kia đối xử tử tế với Đoạn Sở là vì nó có thể trở thành người khế ước, vậy thì hiện tại là vì cái gì?

\”Ba?\”

Đoạn Văn Vũ chán nản, nếu không phải hắn chỉ sinh được hai đứa con một nữ nhi, mà thứ tử đã sớm vì tinh thần lực không khống chế được dẫn đến nổ tan xác bỏ mình, thì đứa con cả đần độn như vậy, hắn đã sớm không muốn liếc mắt nhìn một cái. Cho dù có vận khí, nhưng đầu óc không có thì có ích lợi gì!

\”Tất Duy Tư, ngươi giải thích cho mấy đứa nó một chút đi.\”

Tất Duy Tư thần sắc không thay đổi thu hồi bản ghi chép, giọng điệu vững vàng giải thích: \”Thất thiếu gia là do người khế ước sinh ra, những người khế ước khác đều biết rõ điều này, Đoạn gia chúng ta, tuyệt đối không từ bỏ việc bảo hộ người khế ước, cho dù con nối dòng của họ không có tiền đồ, cũng vẫn đối xử tử tế với hắn, để hắn cơm áo không lo. Như vậy,\” hắn nhìn về phía tam phu nhân Bối Tĩnh Lan, có điều ám chỉ nói: \”Bát thiếu gia tìm người khế ước, mới có thể càng thêm thuận lợi.\”

Bối Tĩnh Lan như có chút suy nghĩ mà nhíu mi, nàng tuy cực kì hận Sở Giai đã cướp đi Đoạn Chí Tu, lại chán ghét Đoạn Sở là minh chứng phản bội của trượng phu. Đoạn Á Ngạn là toàn bộ hy vọng của nàng, cho dù nàng là nhà chế thuốc cao cấp, nhưng đối với chiến sĩ có dã tâm mà nói, không có người khế ước, cũng đồng nghĩa với việc vĩnh viễn mất đi hy vọng lên cấp cao.

Đoạn Á Ngạn là chiến sĩ thiên tiên, chỉ cần có người khế ước thích hợp, nói không chừng có thể giống như thúc thúc nó trở thành chiến sĩ cấp bảy, độc lập thao tác chiến hạm khổng lồ lập nên chiến công hiển hách. Thiên phú như vậy không thể phụ lòng, cho dù bắt Bối Tĩnh Lan cúi mình với Đoạn Sở một đoạn thời gian, nàng cũng nguyện ý, huống chi chỉ là cung cấp một cuộc sống đầy đủ.

Đoạn Nhã Thanh muốn nói cái gì đó, nhưng nàng dù sao cũng chỉ là tiểu bối, đối với tổ phụ mẫu vẫn là thập phần sợ hãi, chỉ dám chờ đợi nhìn về phía phụ thân Đoạn Chí Tu. Nàng hiện tại đối với Đoạn Sở căm hận tới tận xương tủy, không đem hắn giẫm đạp thành bùn nhão, nàng tuyệt đối không từ bỏ ý đồ.

\”Nhưng Tất thúc thúc, lấy địa vị của Đoạn gia chúng ta, Á Ngạn lại là thiên phú trác tuyệt, chỉ cần tinh thần lực xứng đôi cũng đủ, còn lo lắng người khế ước không muốn sao?\” Đoạn Chí Tu khó hiểu hỏi.

Hắn đối với việc nuôi Đoạn Sở không ý kiến gì, nhưng nghĩ đến Đoạn Sở đi ra ngoài hồ ngôn loạn ngữ, hắn không khỏi lo lắng. Nhất là khi trở về thủ đô tinh, thật vất vả lời đồn đãi mới tiêu tán theo thời gian, nếu bởi vì Đoạn Sở mà lại đưa tới gièm pha, vậy hắn rất có thể lại bị trục xuất.

Tất Duy Tư nhất thời bị nghẹn, lại còn hỏi như vậy, tam gia đã quên chính mình kết hôn bên ngoài…, sinh hạ con riêng, tức chết thê tử, khiến cho Đoạn gia không thể không tự mình đem Đoạn gia chi thứ hai đưa tới Y Duy Tát tinh cầu, để bình ổn những người trong nghiệp đoàn đang bất mãn với Đoạn gia sao? Làm gì có người khế ước nào muốn nhìn chính mình một khi chết đi, đứa nhỏ bởi vì tinh thần lực giá trị thấp mà sống trong khuất nhục? Nếu thật sự giam giữ thất thiếu gia cả đời, Đoạn gia chi thứ hai liền vĩnh viễn đừng nghĩ có được người khế ước, ngay cả Đoạn gia cũng sẽ bị người khế ước của nghiệp đoàn bài xích.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.