TRÀ HƯƠNG MÃN TINH KHÔNG CHƯƠNG 2
Chương 2: Sống lại trong tinh tế
Trữ Khang Trí cảm thấy như có người dùng búa tạ, từng chút từng chút gõ vào đầu mình, đau đớn khó có thể chịu được làm hắn nhịn không được muốn kêu ra tiếng. Thanh âm chưa bao giờ nghe qua ầm ầm không ngừng truyền vào lỗ tai, tựa hồ có cả nam lẫn nữ, nhưng hắn nghe không hiểu họ nói cái gì, đầu đều muốn nổ tung.
Trữ Khang Trí gian nan muốn mở mắt ra, muốn khiến cho những người đang nói chuyện câm miệng, nhưng trước mắt vẫn là một mảnh hắc ám. Hắn không khỏi sợ hãi, chẳng lẽ là bệnh tình của hắn lại nghiêm trọng, ngay cả thị giác của hắn cũng biến mất, hay là hắn đã chết?
Đã chết? Trữ Khang Trí như bị sét đánh mà cứng đờ, trước khi chết tiếng nói âm nhu của Đằng Lương Tuấn, ánh mắt si tình khiến kẻ khác buồn nôn từng cái từng cái xuất hiện trước mắt, cái loại đau đớn này muốn dừng cũng không được, sự tuyệt vọng khi sinh mệnh bị chính tay người yêu thân cận nhất phá hủy, làm cho Trữ Khang Trí vẫn nghĩ mình có thể bình tĩnh đối mặt với tử vong, trong lòng lại dấy lên cỗ hận ý điên cuồng như muốn xé rách hết thảy mọi thứ.
Rõ ràng mới xuất hiện hy vọng, có thể khiến cha mẹ vì hắn mà đã sớm bạc đầu yên tâm, có thể vì đại ca nói lời chúc phúc lúc tân hôn, có thể tự mình tiễn muội muội ra ngoại quốc để đào tạo chuyên sâu. . . . .
Trữ Khang Trí chưa bao giờ biết, hắn có thể hận một người như vậy. Nghĩ cũng biết lấy đi tinh thần lực là có ý nghĩa gì, Đế Ma Tư tinh cầu nghĩ rằng hắn vì sợ hãi thức tỉnh mà từ bỏ trở thành người khế ước, cho dù hắn đã chết, người nhà cũng sẽ vì hắn đắc tội với Đế Ma Tư tinh cầu cường đại mà bị liên lụy.
Trong họng dâng lên một cỗ tinh ngọt, Trữ Khang Trí nhịn không được muốn nôn, ánh mắt lại ngoài ý muốn mà mở ra.
Đập vào mắt là bạch quang chói mắt, không đợi hắn phản ứng, liền xuất hiện gương mặt của một cô gái nhỏ tuổi dung mạo quyến rũ hoàn toàn xa lạ phía trên hắn.
\”Thất đệ, đệ cần gì phải như vậy, nếu tỷ biết đệ thích Mông Gia Nghị như vậy, thậm chí không tiếc trộm thuốc tiến hóa chỉ vì muốn trở thành chiến sĩ để được ở bên cạnh hắn, tỷ đây cho dù có thích Mông đại ca, cũng nhất định sẽ không đồng ý cùng Mông gia đám hỏi. . . . .\” Nữ tử ôn nhu nhẹ nhàng nói, đôi mắt màu lam hơi hơi chuyển hướng một bên, tựa hồ không đành lòng nhìn vết máu nơi khóe miệng hắn.
Trữ Khang Trí còn đang ngây người, một giọng nam trầm thấp đã đánh gảy nữ tử tự trách.
\”Nhã Thanh, cái đó và con không quan hệ. Một người thường lại có tinh thần lực thấp, cho dù dùng thuốc tiến hóa, cũng vẫn kém hơn chiến sĩ hậu thiên, làm hộ vệ bên người Mông Gia Nghị cũng không đủ quy cách, càng đừng nói gả cho hắn, chuyện này căn bản là vọng tưởng!\”
Nhã Thanh vẻ mặt thấp thỏm vội vàng xoay người, nhìn thấy nam tử trung niên cao lớn đứng ở cửa, ấp a ấp úng nói: \”Ba ba, con cũng không thể thức tỉnh trở thành người khế ước, kỳ thật đám hỏi cùng Mông gia. . . . .\”
\”Thì sao chứ!\” Nam tử đánh gảy nữ nhân đang do dự, tựa như không nhìn thấy Trữ Khang Trí đang chật vật trên giường bệnh, chỉ lo trấn an Nhã Thanh: \”Con là nữ nhi của Đoạn gia ta, giá trị tinh thần lực lại cao, cho dù không thể thức tỉnh, cũng là người ưu tú nhất, đừng nhìn ông nội của Mông Gia Nghị là đại nguyên soái của Y Duy Tát chúng ta, thái gia gia của con chính là một thành viên của hội nguyên lão ở thủ đô, nếu không phải Đoạn Mông hai nhà là quan hệ nhiều đời, cha còn không đồng ý đám hỏi của con cùng Mông gia. Phải biết rằng, lấy thiên phú chế thuốc mà con kế thừa từ mẹ con, cho dù là chiến sĩ thiên tiên của thủ đô, cũng sẽ đem con thành chí bảo mà hầu hạ.\”