TRÀ HƯƠNG MÃN TINH KHÔNG CHƯƠNG 141
Chương 141: Lam nói dối
Thời gian ngoài không gian giống như bất động, yên tĩnh lại thấp thoáng nhiều ngôi sao, nơi nơi đều là nguy hiểm mà lại thần bí. Đương nhiên, thế giới có thần bí hơn nữa, nhìn liên tục ba tháng không ngừng, cũng hoàn toàn nhìn chán. Trữ Khang Hạo không thú vị thu hồi tầm mắt, đem ánh mắt chuyển dời đến trong khoang thuyền, nghe được tiếng cười thỉnh thoảng truyền đến từ khoang tiếp khách, nhăn chặt mi.
Nơi đó, mẹ và em gái hắn đang nhiệt tình chiêu đãi một vị vương tử tao nhã tuấn mỹ. Đương nhiên, \”Vương tử tao nhã tuấn mĩ\” là em gái hắn luôn miệng cường điệu. Nghĩ đến Trữ Khang Khiết mỗi lần nhắc tới nam nhân kia ánh mắt liền sáng bừng lên, Trữ Khang Hạo liền cảm thấy đau đầu không thôi, hơn nữa cái bình luận \”Hắn tựa như một vương tử, không đúng, hắn chính là vương tử\”, làm cho Trữ Khang Hạo hận không thể bịt kín lỗ tai, đem đứa em gái hoàn toàn không có tâm phòng người đưa vào khoang thuyền ngủ đông.
Đối diện, nhị đệ Trữ Khang Hoa đang nghịch kì thạch ngẩng đầu, hướng về phía Trữ Khang Hạo nở nụ cười: \”Đại ca, đại bá mẫu cùng Khang Khiết, tựa hồ thật sự thích cái người tên Lam kia?\”
Lam chính là nam nhân kia, ấn tượng của Trữ Khang Hạo đối với hắn cực kì tồi tệ, kẻ lừa đảo chỉ biết nịnh bợ phụ nữ! Cố tình không chỉ có Trữ Khang Khiết, ngay cả mẹ hắn Nhạc Tùng Trữ cũng đều cho rằng Lam là vương tử gặp rủi ro, đối với Lam phi thường yêu thích.
Tam đệ Trữ Khang Hòa cười hì hì gật đầu: \”Đâu chỉ là thích, quả thực là đem hắn trở thành đứa con. Ngươi xem đại bá mẫu, chỉ cần tìm được cơ hội thích hợp, sẽ nấu ra đủ loại điểm tâm hương vị ngọt ngào ngon miệng. Trừ bỏ Khang Khiết có thể ăn, mặt khác đều cho Lam. Thậm chí bởi vì trong tay Lam có nút không gian đông lại thời gian, mỗi lần làm nhiều, ăn không hết đều bị Lam thu vào. Đại ca là con ruột, cũng không được ăn như vậy đâu.\”
\”Tất nhiên! Tay nghề của đại bá mẫu cũng không phải đùa, nói là đầu bếp cũng không đủ, đáng tiếc trừ bỏ Khang Trí, người khác đều không có cơ hội được ăn nhiều. Đương nhiên, hiện tại, có thêm một Lam.\” Trữ Khang Hoa cười hắc hắc phụ họa, trêu tức nhìn Trữ Khang Hạo bổ sung: \”Đại ca, lại nói, Lam cùng tùy tùng của hắn là ca phát hiện, đây cũng coi như là hữu duyên đúng không?\”
Mắt thấy sắc mặt Trữ Khang Hạo càng ngày càng đen, Trữ Huy Dung ở đối diện ho nhẹ một tiếng, khuyên một câu: \”Khang Hạo, con không cần lo lắng như vậy. Nếu thân phận của Lam thực sự có vấn đề, Trữ Cao thiếu tướng sẽ không mang theo hắn.\”
Điều này Trữ Khang Hạo đương nhiên biết, thâm chí hắn cũng tin tưởng Lam là một vương tử gặp nạn, nhưng này cũng không có nghĩa là, hắn sau khi tham gia hôn lễ của đệ đệ \”gả\” vào hoàng thất Đế Ma Tư xong, lại phải nhìn em gái mình đến một tinh cầu không biết tên. Hơn nữa Lam kia lòng dạ thâm sâu, rõ ràng là người khế ước thân phận cao quý, thiên phú cực cao, nhưng vẫn làm bộ chính mình lớn lên trong sự ức hiếp, rõ ràng bụng dạ khó lường.
Trữ Khang Hạo cho dù đối với tinh tế không hiểu biết, nhưng do Đoạn Sở sinh hoạt tại Đế Ma Tư, vẫn luôn chú ý tới địa vị của người khế ước ở tinh tế. Một vương tử người khế ước, tuyệt đối là đối tượng tốt nhất để lôi kéo đám hỏi, cuộc sống của Lam không có khả năng bi thảm giống như hắn nói.