Trà Hương Mãn Tinh Không – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trà Hương Mãn Tinh Không - Chương 11

Chương 11: Người nói lời ác độc

Trong trí nhớ của Đoạn Sở không có ấn trượng gì với người thanh niên này, hơn nữa hắn cũng không đeo quân hàm hay phù hiệu gì có liên quan đến thân phận, không biết hắn là người thức tỉnh hay người thường, bất quá nghe khẩu khí, người tới khẳng định có quan hệ với Nguyên Cẩm Đường, Vương Hàn Trì chắc sẽ không được tốt.

Quả nhiên, người trẻ tuổi căn bản không nghe Vương Hàn Trì biện giải, chỉ chỉ nhân viên tạp vụ phía sau, hỏi một câu: \”Bắt ngươi đợi ở phòng thuốc, không cho ngươi đưa thuốc cho khách chính là hắn?\”

Nhân viên tạp vụ vẻ mặt cầu xin gật đầu, khuôn mặt Vương Hàn Trì liền trắng bệch.

\”Đại thiếu gia, ta, này. . . . .\” Hắn dong dài nửa ngày, con mắt chuyển động, không ngừng nhìn về phía Đoạn Nhã Thanh cùng Mông Gia Nghị, chờ đợi hai vị cao quý kia có thể hỗ trợ cầu tình cho hắn.

Đoạn Nhã Thanh mặt mày nhảy dựng, nhẹ nhàng bước lên, ngượng ngùng hạ thấp người, ngữ khí áy náy giải thích: \”Đầu tiên, thực xin lỗi, là ta không tốt, bởi vì ta tìm thất đệ có việc gấp, chủ tiệm Vương cũng chỉ muốn hỗ trợ giữ lại một hồi. . . . .\”

Nàng vẻ mặt muốn nói lại thôi nhìn nhìn Đoạn Sở, thấy hắn vẻ mặt xem kịch vui, tay gắt gao nắm chặt, trong lòng tức giận không thôi, nếu không phải nàng không thể đắc tội với nhà thuốc thế gia, lo lắng Vương Hàn Trì lỡ miệng rước lấy phản cảm, thì nàng đường đường là Đoạn gia đại tiểu thư, làm sao có thể mất thể diện mà ăn nói khép nép cầu tình một chiến sĩ ngay cả quân bộ cũng chưa vào được như vậy.

Đoạn Sở quét mắt nhìn bốn phía, cảm thấy buồn cười. Đoạn Nhã Thanh này hàm hồ biện giải, vậy mà có thể làm cho người vây xem chung quanh dâng lên thương tiếc, xem ra Y Duy Tát tinh cầu cho dù sùng bái vũ lực, cũng không tránh được tiếc thương cho người mảnh mai yếu đuối. Cũng may Đoạn Nhã Thanh thủ đoạn còn kém xa Bối Tĩnh Lan, bằng không thật đúng là tạo cho hắn phiền toái không nhỏ.

Nguyên Vĩnh Nghị đem hỗ động của hai người thu vào đáy mắt, lại nhìn đến Vương Hàn Trì vẻ mặt cảm động, giương mi, ôn hòa có lễ đối với Đoạn Nhã Thanh cười.

\”Đoạn tiểu thư khách khí, nghe nói Đoạn gia đại tiểu thư và đệ đệ cùng cha khác mẹ yêu mến có thừa, hẳn là nếu thực sự có việc gấp gáp muốn tìm thất thiếu gia, chỉ cần dùng vòng thông tin câu thông một chút thì tốt rồi, cần gì đến chủ tiệm Vương để ý, quanh co lòng vòng kéo dài việc cấp thuốc, lại dùng thủ đoạn phái người chặn lại như vậy. Ngài sẽ không vì việc này mà thay hắn nói tốt chứ.\”

Nói xong, hắn thanh âm lạnh lùng, lúc nhìn về phía Vương Hàn Trì thì khí thế cũng thay đổi: \”Ngươi đã vì Đoạn tiểu thư suy nghĩ như vậy, ngay cả quy củ của Nguyên gia cũng đều quên, vậy ngươi hôm nay liền đi theo Đoạn Nhã Thanh đi thôi, vừa lúc nghe nói Bối Tĩnh Lan chuẩn bị mở tiệm thuốc? Chắc người đều đã tuyển tốt lắm! Ngươi là chủ tiệm kinh nghiệm phong phú, tuyệt đối có thể đảm nhiệm.\”

Đoạn Nhã Thanh giống như bị người hung hăng tát một cái, khuôn mặt một trận đỏ một trận trắng, bên tai nghe được người vây xem khe khẽ nói nhỏ, trong lòng vừa thẹn vừa giận. Nhưng nàng không thể trêu vào vị đại thiếu gia Nguyên Vĩnh Nghị bối cảnh thâm hậu này được, bị châm chọc khiêu khích làm mất mặt như vậy, cũng chỉ có thể nén giận, đôi mắt sáng ngời bịt kín một tầng hơi nước, thoạt nhìn thập phần ủy khuất.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.