Hắn được sinh ra vào một ngày hè mưa râm rang mát mẻ. Không biết người mang thai rồi sinh ra hắn là ai, từ nhỏ cho đến lớn hắn chưa từng nghĩ đến điều đó cũng như chưa lần nào muốn gặp thử cái người \’mang nặng đẻ đau\’ mình. Khi được sinh ra, hắn đã gặp ba. Người đầu tiên cười với hắn khi hắn mở mắt chào đời.
Con tên là Lâm Băng Du.
Ba và cha đã đặt cái tên này cho hắn, một cái tên không đăng quá nhiều ý tưởng, nhưng là cái đắn đo của cả hai. Khi hắn lớn, hắn hỏi vì sao hắn lại có cái tên này, thì ai cũng trả lời, vì nó đặc biệt. Du là sự rong chơi, tự do giao hảo, không cầm toan tính với đời, còn Băng là sự mát mẻ trong mùa hè này. Băng Du là tản băng trôi, trôi mãi đến nhiều miền đất lạ, mang lại cho người ta cái mát mẻ bất kể là nơi đâu.
Ý nghĩa của cái tên hắn là như vậy. Nhưng hắn thích lắm, Lâm Băng Du, Băng Du.
Nhưng đó là tên người ta gọi thôi, bình thường ba và cha hay gọi hắn là Nhím. Một con Nhím xù.
Hồi nhỏ hắn có nuôi một con nhím nhỏ, rất đáng yêu, khi nó xù lông lên gai dựng đứng, đôi mắt vừa sợ sệch lại vừa hung dữ làm cho người ta cảm thấy rất buồn cười. Hắn gọi nhím đó là Bé Du, coi như em trai của hắn vậy. Tuy nhiên, con nhím đó là đực hay cái thì hắn không biết.
Từ nhỏ xung quanh hắn đã có rất nhiều người, có chú Sư Diệp lúc nào cũng hung dữ với cha nhưng lại tận tâm với ba và thương hắn. Có bác Vương Minh cái gì cũng biết, từ những truyền thuyết không ai chứng thực ở khắp mọi nơi, cho đến những thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống. Có chú Hạo An, Kỳ Nam, Thiên Lăng, Mã Diệu ở nước ngoài, hay gần hơn là Tâm Kính, Quân Tự. Có rất nhiều người khác nữa.
Tất cả mọi người đều tốt, yêu thương hắn, hay trêu chọc hắn mỗi khi hắn giận dổi rồi lại mua thật nhiều quà để chọc cười hắn.
Không chỉ vậy, hắn còn có hai đứa em nhỏ, và thật nhiều anh em khác nữa. Trong băng của cha, có rất nhiều đứa bé, lớn thì hắn gọi là anh là chị, còn nhỏ thì gọi bằng em. Tất cả mọi người đều sống với nhau, cùng nhau luyện tập cùng đi học. Ba và cha luôn công bằng, tặng quà ngày sinh nhật đều là những thứ chứa đầy tình cảm của họ. Hay những món quà đêm giáng sinh cũng là sự quan tâm tuyệt đối của hai người với đám con này.
Mỗi năm dưới gốc cây thông được trang trí rực rở, mỗi sáng thức dậy, mọi người chạy ùa xuống phòng khách lớn thì lúc nào cũng có một đống quà đang nằm ở đó. Trên những hộp quà là một bức tranh nhỏ do ba vẽ và những lời chúc do những người khác cùng nhau viết. Không thiếu ai, mỗi người nhận một phần quà của riêng mình, có người cất giấu đem về lén lút mở, cũng có người mở liền ra ngay đó. Nhưng cái hay là những món quà đó đều là những thứ mà họ đang rất rất muốn có.
Có khi là một cái máy điều khiển từ xa, có khi là một con gấu thật lớn, cũng có khi chỉ là một cái khăn tay thêu hình con mèo đen trắng, cũng có khi chỉ đơn giản là cái tình thương yêu của mọi người mà thôi.
Mỗi năm, mọi người đều tụ tập dưới cây thông, mở quà chúc nhau những lời chúc vui vẻ sau đó sẽ ra ngoài mở một bữa tiệc cho tất cả đám con nít cùng ăn. Đám con nít chạy tung tăng, có đứa leo lên người con sư hổ tên Khoai Môn cưởi như cưởi ngựa chạy vòng vòng. Khi hắn còn nhỏ, thường cùng anh chị đi chơi, đi đây đi đó, gặp gỡ rất nhiều người cũng biết thật nhiều thứ.