Bỏ qua chuyện đón năm mới ở thành phố phồn hoa kia, xuôi về phía tây, cách xa tung tâm thành phố khoảng gần trăm cây số, xuyên qua khu rừng cao su thật lớn dài mấy trăm mẫu. Bóng cây rập rạp, đường nhựa kéo dài thật dài, hai bên chỉ toàn ca su đang thay lá non, hai bên đường lá cao su xanh non mơn mỡn rơi ở hai bên đường.
Xe mui trần nên gió thổi thoang thoảng trước mặt rất mát, gió phần phật thổi vào mặt lãnh lẽo, nhưng lại mang cái thích thích kì lạ. Hôm nay chỉ mới 27 Tết, bên quán cho về sớm nên Diên Kỳ quyết định về quê với nội, đi cả năm rồi, chỉ có cái Tết là rảnh rồi để về với nội thôi. Ban đầu cậu tưởng hắn đến mùng Một mới tới ai ngờ hắn tò tò đi theo luôn. Cậu có hơi thấy có lỗi, Tết phải ở nhà với gia đình chứ, sao lại qua nhà người ta. Băng Du nhìn vẻ mặt cậu, phì cười, đưa tay vuốt má cậu, nói:
\”Nhà em cũng là nhà tôi, đón Tết ở đâu cũng vậy thôi.\”
Diên Kỳ đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn ra phía khác, lầm bầm: \”Miệng lưỡi trơn tru.\”
\”Hả? Nói gì vậy?\” Gió thổi nên tai hơi ù, hắn không nghe rõ được cậu đang nói cái gì. Nhìn qua bên mặt người kia, ai ngờ tên nhóc con này càng lúc càng lớn mật dám bơ hắn. Thật, Băng Du nhiều lúc thấy bản thân quá tốt đi, giờ hay rồi, đến ai kia cũng bắt đầu leo lên đầu hắn ngồi. Bất quá, hắn thích.
Xe chạy vù vù, đường hai bên đường cũng không có nhà nên khá vắng, lâu lâu mới thấy có vài chiếc xe bus chạy qua thôi. Diên Kỳ ngước mặt nhìn ra bên ngoài, khóe môi cậu nảy lên nụ cười vui sướng, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, vui vẻ nói: \”Lâu lắm rồi em mới về quê.\”
Qủa thật lâu rồi chưa về, cái miền quê nghèo này khi đi thì không thấy luyến tiếc gì, nhưng về mới biết mình nhớ nó ra sao. Nhìn ra hai bên các dảy nhà san sát nhau, hình như có thêm vài nhà được xây lên nữa, nhìn đường được đổi mới hồi nào mà lạ quá. Ngước nhìn mấy ngôi nhà thật to lớn bên đường, hồi đó cậu tưởng như vậy đã là giàu rồi, ai ngờ khi lên thành phố có nhiều ngôi nhà lớn bằng cả khu cậu ở.
Băng Du là dân thành phố nhưng hồi nhỏ hay được ba đưa về quê chơi, hắn cũng quen thuộc với cuộc sống nơi này. Nhìn mấy ngôi nhà nằm xen vào rừng cao su, hàng cao su còn dài bất tận, trên tán lá cây, cái màu xanh non hòa cùng mấy cái lá vàng ươm rơi rơi xuống tạo nên cái phong cảnh nên thơ không tả được. Người ta nói, ở miền Bắc có cây bàng lá đỏ, thì chắc ở trong nam này cái màu lá đặc trưng là màu đỏ của lá cao su.
Nhìn qua bên cạnh thấy cậu cười đến ngọt ngào nhìn ngó xung quanh, hắn phì cười hào phóng nói: \”Ừm, sau này muốn về, anh đưa em về.\”
Diên Kỳ nghe vậy càng cười lên thích thú.
Hai người chạy đi càng lúc càng sâu vào rừng, bên trong nhà thưa dần, thưa dần rồi lại lần nữa không thấy nhà nào. Đất này là đất của nông trường cao su, xung quanh cũng chỉ bạt ngàn toàn là cao su thay lá. Nếu đi đường này vào buổi sáng còn thấy đẹp bởi lá vàng rơi, hai bên đường phủ lên một màu vàng của lá khô thì đến tối đi một mình ở đây chỉ có mấy đứa điên, trời đen thui xung quanh cũng tối thua sợ ma muốn chết.
Đi lanh quanh một hồi, xa xa hình như đã thoát khỏi rừng cao su này, nắng trưa rọi xuống, nắng dịu dụi của mùa xuân lan ra, lần nữa lại thấy hơi người. Ấp nhỏ hiện ra, hai bên đừng lại thấy cái màu vàng thôn quê của mấy cây mai trước ngỏ, đường đi xe lao xao tiếng gà tiếng chó xủa in ỏi góc nào đó của ngôi nhà. Mấy cái cây mít, cây trứng cá nằm ngoài cổng lung lay theo tiếng gió, dưới cái bóng của nó là mấy đứa nhỏ đang chụm đầu lại chơi đùa một cái trò chơi con nít nào đó. Hay trong nhà, cũng có đứa nhỏ nhưng nó chỉ nằm trên võng ôm cái điện thoại rồi ngõng mỏ ra ngoài nhìn tụi kia chơi.