Đồng Khánh khẻ liếc qua, thấy cậu tự dưng cười cười một mình, tay xoa cằm dường như biết chuyện gì đó vui lắm. Tuy chẳng xa lạ gì cái mặt này, nhưng hắn thấy hơi hiếu kỳ, cũng lạ là trước đây hắn có vậy đâu, khi ở bên cạnh cậu hắn muốn biết cậu đang nghĩ gì trong cái đầu nhỏ đó. Tuy muốn biết lắm nhưng không biết có nên hỏi hay không, ai ngờ Cảnh Yên lần nửa bắt chuyện:
\”Chủ tịch, anh biết Tổng Giám đốc công ty T.T không?\”
\”Có nghe đến, sao vậy?\” Có hợp tác một hai lần, hắn đương nhiên biết Tổng giám đốc của công ti đó, nhưng liên quan gì? Nhắc mới nhớ, khi nảy người đi qua hình như là tổng giám đốc nọ, cũng tại khi nảy hắn lo nhìn cậu không để ý. Người quen sao?
Cảnh Yên hết sức hài lòng vì câu trả lời đó, cậu ra vẻ thần thần bí bí, thì thầm với hắn: \”Tôi có bí mật của anh ta đó nha. Muốn nghe không?\”
\”Không.\” Nhìn cái mặt kia, hắn cá 100% là chẳng phải chuyện hay ho gì. Có khi là bí mật động trời của người nào đó không may bị cậu phát hiện được. Nhìn nhỏ nhỏ nghiêm nghiêm thế thôi chứ nhiều chuyện chẳng thua gì mấy bà hàng xóm.
Mà \’bà hàng xóm\’ này chẳng hề quan tâm hắn đã từ chối, cậu cười ha ha vỗ vai hắn mà đáp lại câu \”Azz, anh thật nhàm chán. Để kể cho nghe.\”
Thật ra chuyện cũng chẳng có gì mới mẻ cho cam, chỉ là năm xưa, hồi cả bốn thằng còn nhỏ đã từng chạy đến đây nghĩ hè, hồi đó mới 14 tuổi thôi, đứa nào đứa nấy mặt búng ra sữa, đặc biệt là Nhím xù.
Khi ngồi lên xe, cậu liền quơ chân múa tay mà say sưa kể: \”Anh không biết đâu, Nhím hồi xưa dể thương lắm luôn. Mặt trắng nõn lại nhỏ nhỏ hồng hồng, hồi đó vẫn còn chọc là giận mà chọc điên lên là hai má đỏ bừng nhìn muốn cắn cho phát. Mà hồi đó thằng đó là đứa hay bị đè ra cưỡng hôn nhất, hun cắn cắn má cậu ta đầy nước miếng luôn, nhiều lần bị uất ước nên sau đó ai dám bày tỏ cái ham muốn đó liền bị nó đập cho chẳng ra hình người. Với lại tóc cậu ta ánh bạch kim, sáng rực cả góc trời đi đến đâu là bị người ta nhìn chằm chằm đến đó. Bất kể trai gái đều nước miếng chảy thành sông.\”
Hắn cũng nhớ đến kẻ được gọi là Nhím trong miệng cậu. Qủa là anh ta rất đẹp, gọi là tuấn mỹ nhưng lại sắc sảo nói không quá là yêu nghiệt. Phong thái lạnh lùng, ánh mắt tàn nhẫn, hắn chỉ gặp qua anh ta hai ba lần thôi nhưng có ấn tượng rất mạnh, giống như không thể quên được. Người như thế này nếu không phải tiện tay có thể kết thúc sinh mệnh bao nhiêu người thì chắc cũng có hàng chục người nguyện ý cầm hoa đến cầu xin tình yêu. Nhưng đáng tiếc hoa đẹp lúc nào cũng có gai.
Cảnh Yên hồi đó cũng có cái suy nghĩ đó, nhưng quen nhau từ hổi bé như hạt tiêu, đối với cái sắc đẹp yêu nghiệt thời thiếu niên của Nhím, cậu hoàn toàn miễn dịch. Dù đẹp đến mấy nhưng nhìn từ năm này tháng nọ cũng thấy bình thường, nhìn cậu bạn đeo kính mặt đầy mụn bàn cuối còn ấn tượng hơn nhiều.
Cảnh Yên tiện tay bật nhạc lên, cậu vừa tìm vị trí thoải mái nhất vừa từ từ kể chuyện ngày xửa ngày xưa:
\”Hồi đó, thằng đó ghét nhất là lộ mặt ra ngoài, đi đâu cũng lấy khẩu trang bịt kính mít lại. Hồi tụi tôi có đến đây chơi biển, nói chung là bỏ nhà đi bụi đó.\” Nói xong cười ha hả, hồi đó bỏ nhà đi bụi mấy ngày rồi về, bỏ học luôn. Mỗi lần về liền roi vào đít nhưng chả thằng nào biết sợ, nhờ vậy mà rất vui nhiều kỉ niệm đáng nhớ.